Tết xa quê

;
Thứ Hai, 12/02/2007, 07:54 [GMT+7]

Là những sinh viên xa xứ, chúng tôi luôn mong đến Tết để được về quê. Không mong sao được khi cả năm trời mới có dịp họp mặt đông đủ mọi người trong nhà, được gặp gỡ những đứa bạn ngày xưa... Nhưng không phải ai cũng có được hạnh phúc giản dị ấy. Như tôi chẳng hạn, Tết này là cái tết thứ ba tôi ở lại Quy Nhơn.

Có bước chân vào ký túc xá mới thấy nôn nao cảm giác mong được về quê, nhất là những ngày cuối tháng chạp. Chỗ nào cũng nghe tiếng bàn tán. Ở cầu thang, dưới nhà tắm tập thể, trong phòng học và ra đến các khu trọ của sinh viên gần Trường Đại học Quy Nhơn, đâu đâu cũng nghe râm ran chuyện tết. Có người đã mua quà cáp, bánh mứt sẵn sàng, chỉ chờ ngày giờ lên tàu. Còn tôi, ba năm rồi không về quê. Bởi cứ dịp qua Tết- đầu học kỳ hai là phải đóng học phí. Nhà tôi nghèo, hai cái Tết đã trôi qua, năm nào tôi cũng chật vật với việc làm ngày tết. Tết, những người giúp việc ở các nhà hàng, quán xá, cửa hiệu... đều về quê, nơi nào cũng cần người. Đây là dịp để những người nghèo, việc làm thất thường trong năm, nay có việc, lại có thêm ít tiền để vui xuân... muộn. Và tôi là một trong số đó. Khi chưa học đại học, trước Tết, cha mẹ hay đưa tôi đi sắm tết, dẫu chỉ là những món quà nhỏ. Nay, trước Tết,  tôi phải đạp xe xuống Chợ Lớn - Quy Nhơn may dép; trong ngày tết lại chạy  bàn ở các nhà hàng, bưng bê cà phê. Tôi làm tết gần như 24/24 giờ... Tôi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ mấy đứa bạn da diết. Tôi rất sợ những hình ảnh của quê nhà hiện lên trong lòng vì nó thôi thúc tôi phải về, nó làm cho tôi muốn khóc một cách vô cớ. Nhưng dù cố để quên, tôi vẫn nhớ mồn một những ngã ba, ngã tư mà lúc nhỏ cha đưa anh em tôi đi xem xóc tôm cua bầu cá, xem bong bóng bay đủ màu, đủ kiểu...

Thuở nhỏ, chiều chiều tôi và thằng  bạn thân hay ngồi trên đồi nhìn xuống những thôn làng. Những con người nhỏ xíu, mái nhà cũng nhỏ xíu. Chúng tôi cùng mơ ước học lên đại học rồi về quê làm việc. Cuối cùng chỉ có mình tôi đi học. Thằng bạn thân đi xuất khẩu lao động sang nước ngoài khi vừa tốt nghiệp mười hai, bỏ lại những ước mơ vụng dại. Tôi đi học xa,  thằng bạn thân gửi mail  bảo không được quên núi đồi, không được quên những dòng suối nhỏ, những thửa ruộng bậc thang, những cánh cò buổi ban chiều. Tôi cười rồi bảo nó, mày lắm chuyện. Nhưng tôi biết mình sẽ nhớ rất nhiều, có khi còn hơn nỗi nhớ nhiều người cộng lại. Ngày tiễn tôi đi học, có cha mẹ, thầy cô và cả đám bạn học cũ. Là con trai, ai khóc nhè, thấy lũ con gái cứ sụt sịt mãi, đến chừng bước lên tàu rời ga Tam Kỳ, tôi mới rưng rưng nước mắt. Mấy cánh tay níu lấy muốn không rời. Đó là hình ảnh đọng mãi trong lòng tôi.

Tết này lại không về. Gia đình, bạn bè viết thư, gửi mail, điện thoại bảo cố gắng chịu đựng thêm năm nữa. Thì phải cố chứ biết sao. Tôi, lại một cái tết làm “tăng ca” giữa phố Quy Nhơn.

MINH QUANG

.
.
.
.
.