Nhà báo Đinh Chương: Người chuyên viết về Bác Hồ

;
Chủ Nhật, 02/10/2016, 10:12 [GMT+7]

Trong suốt mấy chục năm qua, tại làng báo Quảng Nam - Đà Nẵng, nếu có một sự đánh giá hệ thống hẳn hoi, tôi nghĩ nhà báo Đinh Chương phải được xếp kỷ lục guinness về nghề báo, trong đó, bao gồm các kỷ lục viết nhanh, viết nhiều, viết trên từng cây số, xuất hiện ở hầu hết các báo trung ương và địa phương...

Nhà báo Đinh Chương ngồi sau Bác trong dịp Bác tiếp Đoàn đại biểu Đảng cộng sản Đan Mạch.
Nhà báo Đinh Chương ngồi sau Bác trong dịp Bác tiếp Đoàn đại biểu Đảng cộng sản Đan Mạch.

Đáng nhớ nhất, vào các năm thập niên 80, 90 của thế kỷ trước, hầu như hàng ngày, hàng tuần lúc nào người đọc cũng gặp gỡ cái tên Đinh Chương trên các báo Nhân Dân, Quảng Nam - Đà Nẵng, Công an TP. Đà Nẵng, Quân đội nhân dân, Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài Truyền thanh Đà Nẵng, và kể cả đài truyền thanh phường...

Trong lòng đồng nghiệp

Đinh chương có bút danh là Hồ Thu Ba, sinh ngày 19.5.1932, quê xã Hòa Khương, Hòa Vang, TP. Đà Nẵng, nguyên là phóng viên Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) từ đầu năm 1953 và An toàn khu Việt Bắc, đến cuối năm 1993 nghỉ hưu tại Đà Nẵng. Ông từng được phục vụ Bác Hồ từ năm 1956 - 1969 trong một số hoạt động đối nội, đối ngoại của Người. Ngoài công việc viết báo, ông còn có một số tác phẩm viết về Bác như: Hòn núi cao (1959), Những lần gặp Bác (1985), Những kỷ niệm về Bác (1994), Bác Hồ nói chúng cháu ghi (2004)...

Lần đầu tiên gặp Đinh Chương tại một cuộc họp cộng tác viên, tôi thấy khi ông đứng dậy, nhiều người vỗ tay râm ran và họ giới thiệu ông bằng mấy câu thơ dí dỏm: “Đinh Chương, Đinh Chưởng, Đinh Chường... Nhuận bút nhiều thế, lãnh lương làm gì?”. Về sau, càng có dịp tiếp cận và làm việc gần nhà báo Đinh Chương, tôi càng thêm kính trọng và yêu quý ông nhiều hơn, bởi đức tính cần mẫn, hiền lành, khiêm tốn và thực sự xem công việc cầm bút của mình như một nghĩa vụ công dân, một lẽ sống.
Thường mỗi khi anh em làm báo địa phương cần đặt bài viết, dù bận rộn đến mấy ông cũng nhận lời. Ông luôn giao bài đúng hẹn, và giao tận tay người đặt bài. Thế nhưng, để có được một con người và phong cách nhà báo Đinh Chương như thế, điều quan trọng hơn hết, chính là vì ngay thời tuổi trẻ, vừa bước vào nghề báo, ông đã may mắn được đi theo Bác Hồ.

Sinh thời nhà báo Đinh Chương cho biết, ông bắt đầu bước vào nghề báo năm 1953 (phóng viên TTXVN). Khi cuộc kháng chiến đang vào thời kỳ cam go, ông được cơ quan cử lên hoạt động ở chiến khu Việt Bắc đưa tin chiến trường. Chiến dịch Điện Biên Phủ thắng lợi, ông cùng đồng đội trở về Hà Nội công tác. Năm 1956, khi đi đưa tin Hội nghị Phát động quần chúng miền biển ở ngoại thành Hà Nội, ông đã được gặp Bác. Đó cũng là lần đầu tiên ông được gặp Bác và viết tin, bài đầu tiên về Bác. Và cũng từ sau ngày đó, ông chính thức được cơ quan TTXVN giao nhiệm vụ đi theo viết tin, bài về các hoạt động của Bác. Trong sự nghiệp làm báo đi theo Bác, nhà báo Đinh Chương cho rằng, ông là người may mắn, ngoài những tin, bài được Bác trực tiếp sửa, còn là người duy nhất được Bác biên tập một cuốn sách trước khi xuất bản.

Còn nhớ, tại Đại hội Nhà báo TP. Đà Nẵng lần thứ 7 (nhiệm kỳ 2010-2015), nhà báo Đinh Chương do sức khỏe yếu không đến dự. Tuy nhiên, qua các ấn phẩm tổng kết về giải thưởng báo chí của thành phố từ năm 2003 đến thời điểm này, nhiều người nhận ra, có những tác giả đã đạt giải thưởng cao về đề tài “Nhà báo Đinh Chương”. Hầu hết tác phẩm viết về ông đều chủ yếu nhắc đến tình cảm sâu đậm của ông đối với Bác Hồ, những điều ông học tập được và phát huy trong nghề làm báo qua thời gian đi theo Bác Hồ...

Kỷ niệm với Bác Hồ

Cố nhà báo Đoàn Bá Từ, nguyên là thủ trưởng và đồng nghiệp lâu năm của Đinh Chương cũng khẳng định: “Có thể nói trong hàng ngũ phóng viên Thông tấn xã cả nước, ít ai được Bác Hồ yêu quý và tin cậy như Đinh Chương. Hầu như mỗi lần đi đâu, làm việc gì cần báo chí, Bác cũng đều cho gọi đích danh Đinh Chương. Có lẽ cũng vì vậy, tình cảm của Đinh Chương với Bác Hồ là hết sức đặc biệt. Mấy mươi năm qua, ông ấy vẫn lưu giữ bên mình những kỷ vật Bác tặng như những báu vật thiêng liêng. Những người thân của Đinh Chương cần biết rõ về việc ấy, về sau, đừng để thất lạc...”.

Nhà báo Đinh Chương, người nổi tiếng được cả nước biết là ngòi bút đã dành cả sự nghiệp của mình để chuyên viết về Hồ chủ tịch, vừa qua đời tại Đà Nẵng ngày 25.9 sau một thời gian dài chống chọi với bệnh tật. Ông cũng được xem là một trong những người thầy cuối cùng thế hệ làm báo thời kháng chiến của xứ Quảng.

Thực vậy, những lần kể chuyện với các đồng nghiệp trẻ, nhà báo Đinh Chương vẫn nhớ như in ngày 7.1.1969. Hôm đó, Bác tiếp Đoàn đại biểu Đảng Cộng sản Đan Mạch do Chủ tịch Đảng dẫn đầu sang thăm nước ta. Trong không khí trang trọng của buổi tiếp khách, khi Bác đưa thuốc lá mời khách xong, Bác quay lại nhìn Đinh Chương, rồi lấy một điếu thuốc đưa cho ông. Lúc đó, ông thấy lòng mình đang trào dâng niềm xúc động khôn tả... Ông chưa từng thấy vị lãnh đạo nào lại quý nhà báo đến thế. Ông cầm điếu thuốc đó về nhà và gìn giữ nó đến tận sau này.

Về tập sách được Bác sửa bản thảo, Đinh Chương kể lại, sau nhiều năm được đi theo Bác, ông tập hợp những bài viết theo chân Bác thành một cuốn sách nói về các hợp tác xã nông nghiệp ở miền Bắc. Khi cuốn sách hoàn thành bản thảo, được chuyển lên, văn phòng đã đồng ý cho xuất bản và bảo chuyển bản thảo cuốn sách lên để Bác trực tiếp biên tập lại. Vậy là cuốn sách với nội dung về các hợp tác xã nông nghiệp ở miền Bắc đã có quyết định in ấn, phát hành mang tên “Hòn núi cao” của tác giả Hồ Thu Ba, ra mắt vào năm 1959. Về sau, gặp lại Đinh Chương, ông Vũ Kỳ nói: “Hòn núi cao” là cuốn sách duy nhất được Bác Hồ trực tiếp chỉnh sửa bản thảo cho một tác giả.

Vào thời điểm Bác trút hơi thở cuối cùng, Đinh Chương lại chính là người được cơ quan cử đại diện TTXVN đi đưa tin về đám tang Bác. Ông kể, lúc ấy, bao nhiêu kỷ niệm với Bác ùa về trong ký ức, đứng trong đám tang Bác mà những dòng nước mắt ông cứ tuôn chảy. Bản tin đó, ông đã viết hòa cùng nước mắt thấm sũng trong chiếc khăn tay. Chiếc khăn được ông giữ nguyên không bao giờ giặt và ép lại, lưu trong cuốn sổ kỷ niệm về Bác.

TRẦN TRUNG SÁNG

.
.
.
.
.