Một gia đình nghèo gặp tai ương

TRƯƠNG ĐIỆN THẮNG |

Cả thôn An Mỹ 1 (xã Tam An, huyện Phú Ninh) ai cũng xót thương cho gia đình anh Lộc. Đã nghèo, lại lâm cảnh vợ đau bệnh hiểm nghèo, con dại, nợ nần chồng chất, tương lai không biết về đâu…

Đó là gia cảnh hiện nay của anh nông dân Phạm Ngọc Lộc (SN 1967); vợ là chị Phan Thị Bảy (SN 1969) làm công nhân Xí nghiệp May Trường Giang (TP.Tam Kỳ). Năm 2014, chị Bảy đang làm việc thì đổ bệnh; kết quả kiểm tra sức khỏe cho biết chị mắc bệnh xơ cứng bì, có triệu chứng teo cơ và hóa vôi các bộ phận trong da và dưới da. Theo các bác sĩ đây là bệnh lạ và y học xếp vào bệnh hiểm nghèo. Chị nghỉ việc từ đó theo chế độ mất sức vĩnh viễn với lương hưu 2 triệu đồng mỗi tháng, chân tay ngày cứ teo tóp dần, người gầy rộp lại, xê dịch chỉ trong nhà cũng hết sức khó khăn. Cả gia đình anh chị, ngoài 2 sào ruộng, 4 đứa con, mà hai đứa nhỏ nhất sinh đôi chỉ mới 5 tuổi, thì chẳng còn gì vì lo gom góp chạy chữa thuốc thang. Ngôi nhà lụp xụp được người anh họ cho ở để trông coi nhà thờ từ mấy năm nay.

Hoàn cảnh khốn khó của gia đình anh Lộc, chị Bảy.
Hoàn cảnh khốn khó của gia đình anh Lộc, chị Bảy.
Mọi tấm lòng hảo tâm, xin gửi về địa chỉ:  Anh Phạm Ngọc Lộc thôn An Mỹ 1 (xã Tam An, huyện Phú Ninh). Hoặc thông qua Phòng Truyền thông và Công tác xã hội Báo Quảng Nam - 142 Phan Bội Châu, TP.Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam (Chủ tài khoản: Báo Quảng Nam; số Tài khoản: 4200211000646 Ngân hàng NN&PTNT Chi nhánh Quảng Nam. Nội dung ghi: Giúp anh Lộc).

Chúng tôi vừa đến thăm gia đình anh Lộc cuối tuần qua, mới chứng kiến hết cái nghèo, nỗi cơ cực mà anh đang chống chọi. Một mình anh Lộc phải nuôi vợ bệnh tật và các con nhỏ dại, cả những việc như đi nhặt củi, giặt đồ, nấu ăn hằng ngày anh đều phải lo. Chỉ có 2 sào ruộng lúa lo cho cái ăn cơ bản, còn lại ở không quanh năm. Anh bảo, ai kêu chi làm nấy, từ gánh đất, chặt tre, phụ hồ quanh xóm vì khó mà đi xa vợ con… miễn kiếm được “đồng nào hay đồng nấy”. Đa số bà con ở Tam An đều là dân nông, tuy thương anh chị và các cháu, nhưng họ cũng đồng cảnh nghèo nên chẳng thể giúp được gì. Vừa qua công đoàn xí nghiệp may của chị Bảy đến thăm, đã hỗ trợ 5 triệu đồng. Anh lại đưa chị vào TP.Hồ Chí Minh khám và chữa bệnh, tốn hết hơn 20 triệu đồng. Nợ nần đang chồng chất lên vai anh. Anh bảo có người mách là hiện ở ngoài Bắc có lương y chữa được bệnh này bằng phương pháp cổ truyền, cũng muốn đi vì còn nước còn tát, nhưng không biết vay mượn ở đâu.

Tôi làm báo mấy chục năm, lăn lộn khắp miền Trung, chứng kiến không ít những nghịch cảnh của người dân quê. Nhưng nhìn thấy cảnh ngộ vợ chồng anh Lộc, chị Bảy và trông lên khuôn mặt hồn nhiên của những đứa trẻ chưa hiểu hết nỗi khổ cha mẹ trong ngôi nhà này, lòng cũng chùng xuống. Viết những dòng này, chỉ mong làm một cầu nối cùng bạn đọc, để mong cứu giúp một gia đình đang chống chọi với tai ương.

TRƯƠNG ĐIỆN THẮNG