Ánh đèn khuya của thầy

PHAN NAM |

Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng đất khó khăn phía tây xứ Quảng. Đã xa quê nhiều năm để đi lập nghiệp ở chốn phồn hoa đô hội nhưng tôi còn nhớ như in hình ảnh người thầy dẫn dắt những học trò nhỏ đến trường lúc sương mù còn giăng khắp núi. Những cơn mưa tầm tã mùa đông không thể cản bước chân thầy trò trong hành trình đi tìm con chữ. Hình ảnh khó phai mờ nhất trong tâm trí tôi là bóng người thầy bên ánh đèn dầu những đêm khuya...

Những nơi mà điện chưa tới với hơn một ngày ròng rã đi bộ để đến trường thật sự là một khó khăn rất lớn cho cả thầy lẫn trò. Mặc cho cái đói, cái rét như cắt da cắt thịt của vùng núi cao, chúng tôi vẫn cắp sách đến trường trong sự dìu dắt của thầy. Trong ký ức tôi, ánh đèn dầu của thầy thật nhỏ bé nhưng nó thắp sáng niềm tin cho học trò, cho chúng tôi một tình thương vô hạn từ thầy.

Giờ đây ánh điện văn minh đã kéo đến những bản làng xa xôi, thế nhưng ngọn đèn dầu vẫn rực cháy trong tôi như tình thương của thầy không bao giờ tắt. Sự lạnh lẽo tối tăm của miền rừng núi không thể xua tan bóng hình người thầy hàng đêm vẫn miệt mài bên trang giáo án. Ánh đèn hiu hắt không đủ sáng, thầy phải cúi sát vào trang vở để soạn bài được tốt nhất để sáng mai truyền thụ cho học trò.

Thầy đã gắn bó cả cuộc đời mình với học trò ở những vùng núi xa xôi cùng khao khát truyền ngọn lửa đam mê tri thức để thắp sáng tương lai cho chúng tôi. Chính trái tim cao cả của thầy là động lực và là hành trang để chúng tôi bước vào đời. Mỗi lần nhớ lại hình ảnh người thầy sớm khuya cặm cụi bên ánh đèn dầu với một niềm tin giản dị làm khóe mắt tôi ướt lệ tự bao giờ.\

Lúc chim muông còn ngủ quên trong màn đêm thăm thẳm của núi rừng, lúc mà những học trò thơ dại đang chìm đắm trong giấc mơ đẹp, lúc bếp lửa sưởi ấm đêm đêm chỉ còn vài đốm than hồng… thầy vẫn lặng lẽ bên ánh đèn dầu. Ánh đèn khuya như người bạn tri kỷ của thầy mỗi khi đông về. Chính ánh sáng ấy là ngọn lửa mạnh mẽ nhất thắp sáng niềm tin bất diệt mà thầy dành cho chúng tôi: những đứa con của núi rừng…

Người ta thường ví người làm nghề giáo là những người đưa đò thầm lặng. Và với tôi, đó là những chuyến đò nghĩa tình khắc sâu trong tim học trò. Đó là một tình thương vô hạn sáng mãi trong tiềm thức. Giờ đây tôi đã xa thầy nhưng ký ức thuở ấy, sự ân cần thương yêu của thầy vẫn mãi là niềm tin để tôi bay vào miền xa thẳm. Ánh đèn khuya của thầy khắc sâu ký ức và chắc chắn sẽ luôn ẩn hiện trong con tim khối óc chúng tôi, những học trò nhỏ của thầy, đến suốt cuộc đời.

PHAN NAM