Bông bí miền quê...

TRẦN VĂN THIÊN |

Trong tâm khảm của mỗi người xa quê có lẽ đều ẩn chứa một khu vườn, đong đưa những khóm hoa đồng nội. Lòng tôi vẫn thường rung động trước cỏ cây gần gũi, lành hiền, đượm hồn quê kiểng. Trên ban công gác trọ sáng nay có vài bông bí mới nở, chỉ thế thôi cũng đủ làm tôi tần ngần nhớ dáng mẹ lặng thầm. Những bông bí màu vàng cam chất phác, vẽ lên trong tim miền quê nhỏ êm đềm, mà tâm trí luôn đau đáu nỗi nhớ mênh mông.

Món bông bí gợi nhiều ký ức tuổi thơ. Ảnh: Internet
Món bông bí gợi nhiều ký ức tuổi thơ. Ảnh: Internet

Ngày còn nhỏ, tôi thường một mình tha thẩn trong mảnh vườn của mẹ, để bắt nhịp cùng những câu chuyện mà cỏ hoa gửi gắm vào từng mùi hương, dáng vẻ. Bông bí nhu mì như thắp lên những ngọn đèn vàng ấm áp, bung tỏa, rực rỡ dưới màu nắng miên man. Mùa gió nồm, mẹ gieo những hạt bí nơi góc vườn, rào giậu, rồi chiều chiều lại tảo tần bón chăm, tưới nước. Có khi vài hạt bí vô tình được vãi xuống, gặp buổi trời mưa hồn nhiên lên xanh mà không kén đất, chọn vùng. Để rồi dư vị của nó cứ đeo đuổi kẻ xa quê, giữa ồn ào phố thị.

Nỗi nhớ dắt tôi về bên gian bếp ấm có những đọt bí non, những bông bí vàng mẹ xào với tỏi còn hôi hổi nóng, thoảng thơm mùi khói củi. Nhớ vị đậm đà, ngọt nước của nồi canh bông bí đỏ, rau tập tàng mẹ nấu chung với mớ tép đồng cha cất vó. Hay giản đơn chỉ là đĩa bông bí luộc chấm cùng chén mắm cà vào một chiều mưa dầm cũng đủ làm lòng xốn xang…

Ngày bé, ríu rít bên mẹ như một chú gà con, tôi biết rằng những bông bí vàng cũng có hoa “đực”, hoa “cái”. Nối liền với cuống hoa cái là bầu nhụy sau này lớn thành trái bí mẹ hái vào nấu canh. Đến ngày hoa bí nở rộ, mẹ thường hái hoa đực úp lên hoa cái để thụ phấn cho cây.

Mùa gió nồm là mùa những cây bí trong vườn đậu nhiều quả nhất, từng trái bí non lớn dần dưới bàn tay sớm chiều nâng niu, chăm chút của mẹ. Và như thế, bức họa thơ ấu được tô thêm vệt vàng hoa bí từ những món ăn đượm vị ký ức của mẹ, từ mảnh vườn yêu dấu đã chắp thêm cho tôi đôi cánh mộng mơ. Dáng bông bí hệt như chiếc chuông nhỏ leng keng gọi tôi về những triền xanh nõn nà hoa cỏ, những khóm chuối, dậu rau non mướt, và rót vào tâm hồn tiếng chim vườn cũ biết hót lời nhớ thương.

Xưa tôi sống trong làng/Giờ làng sống trong tôi” (thơ Nguyễn Ngọc Hạnh). Cảm ơn những bông bí thấm đẫm hồn quê đã sưởi ấm trái tim tha hương, mang về cơn gió dịu êm thổi qua ngày tất bật. Cảm ơn từng ngọn cây, cọng cỏ đã dung dưỡng tâm hồn biết lắng nghe lời thì thầm hoa lá, biết bao dung với cuộc đời tựa gác trọ trần gian. Bông bí nở thắm hồn tôi, tỏa mùi hương của yêu thương sâu đậm, vàng như ánh trăng soi sáng lòng mẹ vỗ về…