Phóng sự - Ký sự

Gió qua miền đất trống

THÀNH CÔNG |

Tiếng còi xe ồn ã của đoàn người về từ đồi Chim. Vui một chốc, dù bùn lầy bám lên lưng, lên mặt, ám cả cái cười của những người dân Phước Thành (huyện Phước Sơn). Cũng dễ hiểu, vì sau 21 ngày đằng đẵng, họ đã trút được những bao tải gạo, dầu mắm từ lưng mình xuống yên xe máy, trở ngược về làng. Niềm vui bé mọn bắt đầu cho một hành trình, dùng chữ cho sang gọi là “tái thiết”…

Chờ cơn nắng ấm

THÀNH CÔNG |

Đường trôi, trường sạt lở. Hơn hai tuần, bời bời ngổn ngang không chỉ ở khung cảnh hoang tàn sau bão lũ, mà còn giăng mắc trong ưu tư của bao thầy cô nơi miền ngược Phước Sơn. Hơn cả nước mắt, một niềm thương đau đáu hướng về lũ học trò miền núi vốn đã thiếu ăn, thiếu mặc, nay còn vắng sự bảo ban ân cần của thầy cô dậy lên trong mắt họ…

Rỉ rả chuyện lũ lụt

HÀ SẤU |

Lũ về, khắp nơi tơi tả. Phố cổ cũng chộn rộn trong lũ với bao nhiêu chuyện mới, cũ. Hội An dễ tổn thương mà cũng dễ thích nghi.

Sợ tiếng mưa rơi...

ALĂNG NGƯỚC |

Người vùng cao, muôn đời bám núi. Vượt qua biết bao cuộc sinh tồn khắc nghiệt, họ vẫn sống hiên ngang giữa rừng. Nhưng, nay thì khác. Thiên tai bão lũ hoành hành, giàng (thần linh) cũng không thể chở che cho họ được nữa.

Trên ngàn, những vết xước khổng lồ...

THÀNH CÔNG |

Họ chạy. Chạy như một bản năng sinh tồn, chạy để sống. May mắn là thứ không thể chọn, rất nhiều người vĩnh viễn bị chôn vùi, hàng chục căn nhà bị xóa sổ, và nỗi đau cứ thế còn kéo dài theo những triền miên cơ cực. Không nơi ở, thiếu ăn, thiếu mặc, bị cô lập. Họ đã băng qua bao nhiêu ngọn đồi, bao nhiêu đoạn núi lở, bao nhiêu nữa những suối lũ mưa nguồn, đi tìm lấy cái ăn, cái mặc cho gia đình, cho bà con của mình ở làng. Họ chẳng thể nào bỏ cuộc.

Bên kia dòng lũ

THÀNH CÔNG |

Vài tiếng đồng hồ trong bão dài như cả đời người. Chưa bao giờ người dân thôn Trà Văn A (xã Phước Kim, Phước Sơn) trải qua trận lũ quét kinh hoàng như thế. Hai chiếc cầu bị cuốn trôi, xe máy xúc nằm vắt mình bên hàm ếch đất lở, hơn hai chục căn nhà biến mất, những phận người vùng cao thêm hiu hắt bên bếp lửa, nhen bằng chính đống đổ nát bên dòng Nước Xe.

[TỪ PHƯỚC THÀNH THƯƠNG ĐAU] - Nước mắt không ở trong rừng

THÀNH CÔNG |

(QNO) - Lũ quét tràn xuống Phước Thành. Sạt lở ập lên đầu những người dân nhỏ bé nơi thôn 6 Phước Lộc... Nhưng những nỗi đau, không chỉ ở sâu trong cánh rừng Phước Lộc, Phước Thành, nơi còn bị cô lập. Có những giọt nước mắt đầy thương xót, từ chính Khâm Đức, trong màn mưa buồn phố núi.

Họa không báo trước

ALĂNG NGƯỚC |

Chỉ sau vài trận mưa núi, từng quả đồi “no nước” ầm ào đổ xuống, đất đá vùi lấp, cuốn trôi tất cả những gì cản “đường đi” của nó. Và để lại tan hoang phía sau cho những người không còn đủ sức gánh vác...

“Con tin” của biển

THÀNH CÔNG |

Sóng bạc hung hãn đập vào bờ, dãy kè mềm như một vành nia mỏng manh cố neo lại bờ cát vốn chỉ còn bám dính tuyến đường Âu Cơ (TP.Hội An) chừng vài chục mét. Nhưng bất lực. Hàng trăm mét bờ biển Cửa Đại tiếp tục sạt lở. Không phải muối bỏ biển, mà là cát: một đại công trường nhanh chóng được dựng lên với sự tham gia của nhiều lực lượng, hàng nghìn bao cát chất đống sát mép sóng, yếu ớt trước sự xâm thực mạnh mẽ của biển.

Cung đường ma túy

LÊ VĂN CHƯƠNG |

Cuối năm 2019, những vũ trường hạng sang ở TP.Đà Nẵng thỉnh thoảng xuất hiện một thanh niên trẻ, mái tóc đen bóng, đôi mắt sâu, những ngón tay cầm thuốc thường xoay nhẹ. H. - một doanh nghiệp từng có dịp đi cùng người thanh niên này kể, có lần anh giật mình khi thấy giỏ tiền đầy ắp ném ở dưới chân ghế sau, ước tính phải hàng chục tỷ đồng. Gã trai đến thành phố này và không hề có dấu hiệu thiết lập mối quan hệ làm ăn nào. Tất tần tật chỉ là ăn chơi, bá vai các DJ nóng bỏng ở vũ trường và nổ Chivas, nâng lên, hạ xuống... 

Vùng đông, yêu thương

HỒ DUY LỆ |

Trở lại vùng đông, huyện Thăng Bình - một vùng đất toàn cát áp sát ven biển với rừng phi lao xanh rì rào, sóng và gió, và nắng. Tôi yêu và trân trọng màu xanh từng bị quân thù đốt trụi, ngay sau ngày lập lại hòa bình năm 1975, được người Bình Dương, người vùng đông lợp đi, lợp lại trên nền đất khô khốc, nhức mắt.

Tam Quang và những rộn ràng chờ đợi

THÀNH CÔNG |

Nhiều hơn một nỗi mong cầu, tôi còn thấy cả sự háo hức lấp lánh tươi sáng của rất nhiều người dân miệt biển. Hình như, trong nỗi niềm tưởng đã phôi phai dần theo năm tháng, họ cảm nhận một tương lai khác đang đến rất gần với cuộc đời mình, với quê xứ sau bao năm. Bằng sự hối hả trên công trường nơi cảng cá Tam Quang (xã Tam Quang, huyện Núi Thành), hoàn toàn có đủ lý do để biết giá trị của sự chờ đợi ấy…

Ủ một miền thơm

THÀNH CÔNG |

Ngõ đá rêu xanh, những hàng chè tàu mướt mát và rất nhiều khoảng vườn bốn mùa cây trái định hình một hấp lực riêng cho vùng trung du Tiên Phước.

Từ đây, quê phố thênh thang

QUỐC TUẤN |

Đôi vợ chồng vạn chài đang thu lưới chốc chốc lại ngoái đầu chỉ trỏ về phía mấy nhịp cầu Cẩm Kim sừng sững trên đầu. Có lẽ họ cảm nhận rõ nét hơn niềm vui có cây cầu mới để khép lại phần nào khắc khoải của tháng ngày đã qua.

Một “ngọn hải đăng” vừa nằm xuống

TƯỜNG MINH |

Trong mưa gió bão bùng, em trai ở quê đã thảng thốt báo tin qua điện thoại: “Cây dương chợ Mới mình đã bị bão đánh tan tác rồi anh ơi và cây vú sữa nhà mình thì bị gãy mất hai cành”. Ban đầu thấy tin báo có gì đó sai sai, nhưng ngẫm lại thấy có lý bởi cây vú sữa, dù đích thân tôi trồng vẫn chỉ là chuyện nhà. Còn cây dương chợ Mới là chuyện lớn của cả làng bởi nó là “ngọn hải đăng” trong tâm tưởng, là kỷ niệm buồn vui của không biết bao thế hệ…

Gặp nguyên mẫu “Đại đội trưởng của tôi”

TRẦN ĐĂNG |

Nói đến Trần Văn Thà, những người lính từng chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị thời chống Mỹ ai cũng biết. Ngoài chiến tích lẫy lừng - bảo vệ Cồn Cỏ “nguyên vẹn” suốt hơn 700 ngày đêm mà Mỹ chẳng làm gì được, ông Thà còn được biết đến với tư cách là nguyên mẫu trong một vở kịch nổi tiếng của nhà viết kịch Đào Hồng Cẩm năm 1974.

Bao giờ trở lại "như xưa"

TƯỜNG MINH |

Sau những “sống chung với lũ” và những ẩn dụ ngoài “lũ”, không còn cách nào khác, người dân Đà Nẵng, Quảng Nam và nhiều vùng dịch khác trong cả nước buộc phải làm quen với một khái niệm mới là sống chung với dịch Covid-19. “Chúng ta buộc phải sống chung ít lắm là 2 năm nữa, cho đến khi có vắc xin” - một lãnh đạo ngành du lịch Đà Nẵng thừa nhận. Và điều này có nghĩa là còn lâu mới có thể trở lại cuộc sống bình thường “như xưa”…

Về nghe, miên man phố buồn

QUỐC TUẤN |

Dịch Covid-19 đã tạm lắng xuống nhưng với lao động ngành du lịch và cả cư dân đô thị phát triển mạnh nhờ du lịch như Hội An điều đó mới chỉ làm vơi đi một nửa nỗi lo của họ. Chừng nào chưa có nhiều khách, phố vẫn sẽ cứ buồn.

[eMagazine] - Công nhân, người lao động khốn khó do đại dịch Covid-19

QUẢNG NAM MEDIA |

(QNO) - Đại dịch Covid-19 bất thần ập xuống với độ lây lan khốc liệt, cả thế giới không kịp trở tay…. Trong nước, hàng trăm doanh nghiệp lao đao, hàng triệu người lao động, công nhân mất việc, giảm thu nhập. Chưa kịp hoàn hồn thì làn sóng Covid-19 thứ hai bùng phát như một đòn trí mạng khiến đời sống xáo trộn dữ dội. Là một bộ phận “nhạy cảm” trong xã hội, nhiều tổ ấm, mảnh đời công nhân lâm cảnh chật vật, cơ hàn… do đại dịch Covid-19 gây nên.

Đợi chờ khắc khoải

THÀNH CÔNG |

Tiếng còi từ con tàu chở hàng chục container rền khắp mặt sông, nêm thêm những bức bối cho dòng người chen kín trên phà lẫn số người đến muộn còn phải chờ trên bến. Nắng dội loang loáng nước, một người đàn bà chở thúng cá chất cao hai bên chiếc xe máy buột miệng: “Biểu đổi cái bảo hiểm dành cho dân xã đảo lấy cái phà bự hơn, hoặc cái cầu qua sông ni, tui đổi cái rẹt liền”.