Phóng sự - Ký sự

Lộc giếng

DƯƠNG QUANG |

Cái giếng Tiên ấy nằm trên một ngọn đồi cao đầy huyền tích và bi tráng. Nó chứa nước trời, quanh năm dịu mát, mùa hành hương nào cũng đông kín khách thập phương chờ lấy uống. Họ tin rằng những giọt nước mát trong từ giếng Tiên chính là phước lành của đấng cứu thế. Cũng phải, nó nằm ngay tiền sảnh của nhà thờ Công giáo Trà Kiệu quanh năm vẳng tiếng kinh cầu. Dân xóm đạo tin vào phước lành từ giếng Tiên đến mức có năm vào mùa khô kiệt, giếng cạn, giáo dân đã gánh nước từ giếng nhà lên đồi, đổ vào đấy. Ý nghĩa của cái giếng này được phỏng theo tích Chúa Giê-su xin nước uống bên giếng của người phụ nữ xứ Samari - được kể trong sách phúc âm Gioan. Bởi thế mà giếng phải đầy nước quanh năm.

Du xuân hành phương nam

HỒ DUY LỆ |

(Xuân Canh Tý) - Đang tính tới tính lui, chưa biết đi đâu là thích hợp nhất khi mùa xuân đến, bỗng nhận tin nhắn: “Đi Phú Quốc nhé!”. “Khi nào?”. “Chiều mai. Nhận lời thì tôi đăng ký ngay cho kịp chuyến”. “Sao gấp rứa? Đi với ai?”. “Người Quảng Nam từng hành phương Nam”... Đi với anh em cùng quê, từng hành phương Nam thì còn gì vui hơn. “Cho mình đi với!”. Tôi quyết định đi ngay, còn mấy lẽ: Lâu nay có dự định đi Phú Quốc để biết cái đảo - nhà tù - đang là điểm đến của du khách.

Em người Hiên trên môi người Hiên

LÊ TRÂM |

(Xuân Canh Tý) - Một vùng rừng núi đại ngàn thâm u được biết đến trên bản đồ với cụm từ mà bây giờ không thấy ai dùng: “Sơn phần công hoang quốc gia”. Là cụm từ chính quyền Sài Gòn ngày trước dành để gọi vùng đất từ lâu họ không còn kiểm soát được. Dò trên một bản đồ cũ lại thấy thêm tên Bến Hiên bên cạnh những Bến Giằng, Thạnh Mỹ… 

Dép không thể một chiếc

TRUNG VIỆT |

(Xuân Canh Tý) - Vẫn mưa không ngớt. Trước mặt nhà điều hành Làng Thanh niên lập nghiệp Thạnh Mỹ (thôn Mực, Thạnh Mỹ, Nam Giang có mấy ngôi nhà đang xây ngổn ngang. Đó là nhà của những thanh niên cuối cùng trong số 60 hộ được tuyển vào làng, họ mới chân ướt chân ráo vào nên cấp  tốc dựng nhà.

Phố ở trên non

TRẦN HỮU PHÚC |

(Xuân Canh Tý) - Cuối năm 2019, xã Trà Mai của huyện Nam Trà My được công nhận đô thị loại 5. Một thị trấn nhỏ xinh nằm giữa “nóc nhà Đông Dương” quanh năm nghèo khó đang nỗ lực gầy dựng hình ảnh là trung tâm của các xã vùng cao.

Nắm cơm tạ thần rừng

ALĂNG NGƯỚC |

Cây nêu đã được dựng lên. Người Bh’noong buộc sợi chỉ từ ngọn cây xuống tới mâm cúng, nơi nghi thức tạ ơn Giàng (thần linh) đã chuẩn bị sẵn. Ngày tết rẫy, đồng bào làm lễ rước thần cùng về chứng giám, cầu mong mọi điều tốt lành, mừng mùa lúa mới bội thu…

Có hẹn với Trường Sa - Bài cuối: Neo lại với sóng

THÀNH CÔNG |

Có một Trường Sa không ngủ. Đứng đó, những đôi mắt canh biển, canh trời. Họ gửi nghĩ suy vào mênh mông biển, chỉ có một điều họ không cần kể, cũng sẽ đọc được trong những đêm thao thức của Trường Sa: đảo là nhà, biển cả là quê hương…

Có hẹn với Trường Sa - Bài 4: Sinh Tồn, trong hình hài Tổ quốc

THÀNH CÔNG |

Với từng chút cây trái mọc lên từ nền san hô, từng gương mặt và cái cười con trẻ, khi đặt chân đến Sinh Tồn. Đảo nhỏ, có dáng hình gương mặt mẹ…

Có hẹn với Trường Sa - Bài 3: Trùng dương trong mắt lính

THÀNH CÔNG |

Đâu chỉ có những tháng ngày với sóng và gió, đâu chỉ có những gian khó và hy sinh, người lính vẫn hát giữa trùng khơi, tay súng chưa bao giờ lơi đi khi đứng giữa bao la giữ từng tấc chủ quyền Tổ quốc.

Có hẹn với Trường Sa - Bài 2: Tết gần hơn nỗi nhớ

THÀNH CÔNG |

Tết ở Trường Sa đến từ những con tàu. Bao khắc khoải từ phía biển nguôi đi bằng yêu thương gom góp từ đất liền ra với đảo...

Có hẹn với Trường Sa - Bài 1: Tạm biệt đất liền

THÀNH CÔNG |

Quá nhiều xúc cảm đan xen suốt hải trình kéo dài 20 ngày đến với Trường Sa. Tôi đã thật may mắn khi được trải nghiệm hành trình đến đó, để tận thấy một Trường Sa phóng khoáng mà thiêng liêng, can trường nơi đầu sóng mà cũng diễm lệ đến khôn cùng. Đi, để thấy lá cờ Tổ quốc hiện hữu giữa nắng gió và bão dông, để nghe những người lính hát vang trong kiên cường, và để trái tim đập những nhịp tự hào mang tên Đất Nước. Nơi tôi đến là Trường Sa, với những câu chuyện được ghi lại ngay trên tàu 561...

Trầm mặc Gạc Ma

THÀNH CÔNG |

Chỉ có tiếng sóng vỗ. Và gió ầm ào. Thẳm sâu trong lòng biển đâu chỉ là khói nhang tưởng niệm, khi duềnh lên trên đáy mắt bao người là niềm bi phẫn khôn nguôi. Nơi này, là sóng nước Gạc Ma.

Từ giã phận người không quốc tịch

ALĂNG NGƯỚC |

Ánh mắt của Pơloong Xoop sáng lên, khi nghe đến tên mình được gọi trong buổi công bố quyết định của Chủ tịch nước, chính thức công nhận quốc tịch Việt Nam. Pơloong Xoop nói, niềm vui cứ y hệt lần đầu tiên về nhà chồng, cách chừng hơn mươi năm trước, khi chị rời bản Abưl (huyện Kà Lùm, tỉnh Sê Kông, Lào) theo chồng di cư sang vùng giáp biên của huyện Tây Giang.

Nghe đất trở mình

QUỐC TUẤN |

Sau mấy thập niên, dường như nhiều cư dân vùng cát Điện Bàn đang đối mặt với một cơn vật vã khác cũng chính trên mảnh đất quê nhà. Thay vì “đầu tắt mặt tối” trên từng vồng khoai, ruộng lúa như trước kia, giờ đây họ lao đao với cuộc trở mình của đất cứ dập dìu lên xuống giá ngày qua ngày.

Mẹ của hai người lính

TRẦN ĐĂNG |

Có lẽ chị Lê Thị Minh Thủy là Mẹ Việt Nam anh hùng ít tuổi nhất hiện nay. Chị sinh năm 1963, hiện cư ngụ tại TP.Nha Trang tỉnh Khánh Hòa. Chồng và người con trai của chị cùng hy sinh khi đất nước đã im tiếng súng.

Họ đã sống như thế!

THÀNH CÔNG |

May mắn được đồng hành với những người lính và từng là lính, tôi đã thấy, và nghe câu chuyện họ cầm súng chiến đấu, hiện hữu cùng dân ngay trong những lúc khốn cùng. Nhiều hơn những lời kể, có biết bao cống hiến và hy sinh của họ, trong mọi thời, trong lặng thầm…

Trong hơi ấm ngày đông

THÀNH CÔNG - ALĂNG NGƯỚC |

Đã qua mùa rẫy. Câu lý mừng cơm mới chừng như còn vương trên những gương mặt hân hoan, nhưng bước chân thì đã bắt đầu rời làng, tiến về phía núi. Trong sương rét, không còn nhiều nhóm người tụm năm, tụm bảy ngồi uống rượu. Người vùng cao tất bật. Họ, đang nghĩ nhiều về tết.

Điệu buồn làng gốm bên dòng Cổ Chiên

TRUNG VIỆT |

Chiều rồi, khói từ những lò gạch, gốm theo gió như dùng dằng muốn đi muốn ở, phụ thêm mấy cái tàu lớn ghé vào lấy hàng rồi ì ạch phả khói. Mọi thứ như quánh lại, cuộn lấy những lò gạch mà rêu phong đã ngự trị trên đó bởi nhiều năm lửa không đỏ.

Mắt thần trên biển

THÀNH CÔNG |

Những con tàu Cảnh sát biển nằm yên trên cảng đợi chờ. Đã quá quen với những lần cơ động bất ngờ, nên chiến sĩ cảnh sát biển trên các tàu luôn trong tâm thế sẵn sàng. Không ngày nghỉ, thậm chí có nhiều hành trình không giờ nghỉ, trên biển, chỉ có những chuyến thực thi pháp luật mà cán bộ, chiến sĩ của Vùng Cảnh sát biển 2 sống không khác gì một ngư dân thực thụ, căng mắt theo dấu từng chuyên án…

Xuôi theo con nước...

THÀNH CÔNG - ALĂNG NGƯỚC |

Một phần tư thế kỷ, đủ dài để nguôi ngoa những niềm thương về làng cũ, cũng đủ lâu cho một cuộc hồi sinh. Không còn nhiều người nhớ dấu chân của chính mình qua miền rừng, từ biên giới Đăk Blô (Đắk Glei, Kon Tum), cuộc di dân theo dòng Đăk Sa ngày ấy chỉ còn là vệt ký ức mơ hồ đọng lại nơi đáy mắt của cư dân Giẻ Triêng ở làng Lao Đu, sau những thăng trầm…