Những viên kẹo ngọt...

PHAN NAM |

Men theo những trang viết của Dương Hằng trong tập truyện “Bay đi, khướu ơi” (NXB Kim Đồng), người đọc đặt chân đến khu vườn tuổi thơ nhiều màu sắc, hồn nhiên, trong sáng và thú vị. Ở cái tuổi “ăn chưa no lo chưa tới”, các bạn nhỏ luôn chứng tỏ mình có cái nhìn rất lạ trước cuộc sống, đó là những mảng màu tươi vui, những khúc ngoặt bất ngờ với một vài điểm xuyết mơ hồ, long lanh.

Tập sách “Bay đi, khướu ơi”.
Tập sách “Bay đi, khướu ơi”.

Đọc truyện của Dương Hằng, hình dung có viên kẹo ngọt dần tan trong miệng, buộc ta phải cảm nhận từng con chữ đang chuyển động. Mười lăm truyện ngắn trong tập truyện lấy bối cảnh từ vùng nông thôn đến thành thị, và đều có nhân vật là những cô cậu học trò vô cùng hồn nhiên và trong sáng, với những ước mơ, khao khát có những người bạn mới, có một cuộc sống mới trong đôi mắt trẻ thơ.

Câu chuyện “vị khách lạ” kể về một chú cảnh sát mật vì công việc nên đến ở và gặp gỡ chủ nhà nhỏ tuổi. Và cuộc sống của khách và chủ có thêm những cuộc trò chuyện, những lần đối thoại bất ngờ, và “vị khách” ra đi để lại cho cả chủ và khách những hồi ức tươi đẹp: “Mẹ rất bình thản nói với tôi rằng cuộc sống cũng cần những vị khách lạ ghé thăm”. Rồi câu chuyện rất thật của anh Tun và bé Khẹc, với lối hành văn đầy tự nhiên, trong sáng, độc giả nhỏ tuổi sẽ vô cùng thích thú với sự nghịch ngợm đáng yêu của bé Khẹc. Bé Khẹc đã làm đảo lộn cuộc sống của anh Tun bằng những trò đùa tinh quái để đến một ngày kia bé Khẹc phải nghỉ học do chữa bệnh mắt đỏ, anh Tun cảm thấy trống vắng vô cùng, và rồi Tun kết luận: “Phải nói rằng, cái Khẹc là chúa phiền phức. Nhưng kể ra, nó lại là đứa “bạn thân nhất” của tôi”. “Cất nỗi buồn vào ngăn tủ” và “chim én đã về” là hai câu chuyện khá hay và ý nghĩa. Đó là nỗi buồn của một cô bé bị mẹ quản thúc quá chặt chẽ khiến cô bé lầm tưởng là mẹ không yêu thương cô, đến khi cô gửi lá thư của mình đến chuyên mục phát thanh trong trường, Hoàng, anh chàng phát thanh đã đến gặp mẹ cô bé, đến lúc này cô bé mới nhận ra mẹ rất yêu thương mình. Những dòng chữ vô cùng cảm động chạm vào trái tim trẻ thơ: “Hãy thấy mình thật may mắn vì còn có mẹ ở bên và can đảm tâm sự với mẹ nhiều, bạn của tớ nhé. Tớ dám chắc, mẹ sẽ hiểu và bạn cũng nhận được yêu thương từ mẹ thôi. Tớ mãi sẽ là ngăn tủ nhỏ để cậu cất giấu nỗi buồn vào trong đó, tớ luôn ở đây và lắng nghe”.

Bạn đọc cũng sẽ bật cười với những dòng chia sẻ hồn nhiên của tuổi học trò “nhất quỷ nhì ma”, nhưng cũng thật đáng yêu: “Lớp trưởng, chúng tớ biết lỗi rồi. Bố tớ mà biết thì tớ chỉ có no đòn thôi. Lớp trưởng đừng chấp nhặt hai kẻ xấu trai này nhé, lớp trưởng xinh đẹp? Giờ ra chơi, lên sân thượng, hai kẻ xấu trai muốn tạ lỗi ạ”. Có lẽ những bức “tâm thư” được viết trong mảnh giấy nhỏ mà ai cũng trải qua một lần lúc thiếu thời? Qua những câu chuyện được phác họa ở nhiều hoàn cảnh khác nhau, đều dễ dàng nhận thấy là điểm nhìn đầy tinh tế, xúc cảm của tác giả Dương Hằng. Viết cho trẻ nhỏ là rất khó, nhưng với sự tiếp xúc và cảm nhận chân thành, tác giả đã đưa người đọc qua từng miền đất đẹp đẽ của tuổi thơ. Nhưng có lẽ quá chú trọng vào tâm lý, tính cách của nhân vật mà tác giả thiếu đi những chấm phá trong cốt truyện, và đâu đó cách giải quyết vấn đề được đặt ra có phần cảm tính, chủ quan. Tuy vậy, các câu chuyện của Dương Hằng vẫn ấn tượng bởi bối cảnh được miêu tả đầy chất thơ, ngọt ngào và vô cùng lãng mạn.

PHAN NAM