Tạp bút - Tạp văn

Những trái anh đào đắng trên chiếc bánh đại dịch

TƯỜNG MINH |

(QNO) - Năm nào đó ở Gruzia, lần đầu tiên trong đời tôi nếm trải hương vị tuyệt vời của một chiếc bánh ngọt tráng miệng được gắn kèm những trái anh đào muối mặn. Đó là lúc tôi biết anh đào là tên gọi khác của trái cherry sang chảnh với vị chua ngọt mê đắm và ngoại hình đẹp đến từng xen ti mét.

Tinh thần Noblis Oblig

TƯỜNG MINH |

(QNO) - Mấy hôm nay Huế rộn ràng đến mức thành trend trên mạng xã hội chuyện áo dài áo ngắn theo phong cách thư lại triều Nguyễn cùng với tấm thẻ bài “Nguyên phong chấp sự” (giữ gìn nếp cũ) đeo lủng lẳng trên ngực, do Sở Văn hóa & thể thao tỉnh Thừa Thiên - Huế thí điểm trong nội bộ sở.

Hồi ức giờ học văn

LIÊU HÂN |

Chúng tôi may mắn thuộc thế hệ mà giờ văn vẫn luôn là những giờ hấp dẫn và lý thú đối với học sinh, dù chương trình không được bài bản và dù thầy cô của thế hệ chúng tôi có lẽ không được trang bị phương tiện đầy đủ như bây giờ. 

Hương ký ức

THÁI HIỀN |

Anh lặng lẽ đặt lên “góc nhỏ” hũ nước hoa khô. “Góc nhỏ” là nơi tôi bày biện vài thứ đồ bé mọn làm vui. Đó là cách anh chọn chia sẻ cùng tôi. Trong im lặng. Giữa những ngày trong tâm có nhiều xáo động. Cầm lọ nước hoa khô nhỏ xíu trên tay, mùi hương tuy lạ mà quen, nồng ấm, dịu ngọt, tôi nhớ về những hương ký ức. Hương ký ức thoáng như gió, nhưng sao nhiều nhung nhớ. Tháng năm vội trôi. Chỉ còn lại hương ký ức nối dài những mùa cũ…

Đời cha cõng luống cày sâu

MỸ AN |

(QNO) - Cha là vốn tài sản giàu quý nhất của đời tôi. Cha học không cao nhưng biết rộng, không là nhà hiền triết nhưng biết chiêm nghiệm chuyện thế thái nhân tình, không là người cao sang nhưng thâm trầm đức độ. Cha là ngọn gió mát lành, là hơi thở ấm áp, món quà ngọt ngào, là mặt trời tỏa sáng hiện hữu trong tâm hồn tôi.

Sống chậm trong những ngày tự cách ly

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Dù đã rất chủ động và cẩn thận chuẩn bị tất tần tật từ đồ ăn thức uống đến nước sát khuẩn, khẩu trang… để làm việc trong mùa Covid-19, hạn chế đi lại, tiếp xúc, nhưng đến ngày cuối cùng của đợt công tác, cả hội đồng chấm thi THPT Quảng Nam đều bàng hoàng trước tin chẳng lành: thầy giáo tham gia coi thi tốt nghiệp đã là F0, nhiều người thành F1, và tôi bất đắc dĩ thành F2.

Căn nhà ngày xưa

TRẦN NGUYÊN HẠNH |

Có một chiều thênh thang bước đi trên con đường ngoằn ngoèo dẫn về ngôi nhà cũ trong lòng chợt dậy lên cảm giác ngổn ngang những thương nhớ bùi ngùi.

Viết cho con...

THẢO NGUYÊN |

(QNO) - Cả tuần nay, mẹ không sao ngủ được. Bồn chồn lo lắng nhiều điều đang diễn ra trong thực tại. Dịch bệnh Covid-19 lại một lần nữa xáo trộn cuộc sống của mọi người, mọi nhà. Hằng ngày, những con số tăng lên. Ca dương tính, cách ly, phong tỏa... luôn thường trực trong bản tin ti vi, trong câu chuyện của bất cứ ai.

Hoa và lửa

BẢO ANH |

(QNO) - 1. Trong bài thơ "Bài thơ về hạnh phúc" viết cho người bạn đời Dương Thị Xuân Quý ngay sau khi nghe tin chị hy sinh, nhà thơ Bùi Minh Quốc đã có những câu thơ tiễn đưa, gửi gắm rất hay và xúc động: "Thôi em nằm lại/ Với đất lành Duy Xuyên/ Trên mồ em có mùa xuân ở mãi...".

Trong tĩnh lặng hồ đầy

NGUYỄN THỊ THANH THẢO |

Thường đến đầu mùa hạ, bằng cách nào đó, bạn từ xứ sở của dòng thơm sẽ gửi vào cho tôi một ít sen từ hồ Tịnh Tâm.

Đêm quê

LÊ ĐÌNH TIẾN |

Đêm quê bình yên và thoáng đãng. Những cơn gió chốc chốc lại về xao động trên những hàng cây. Lũ đom đóm bắt đầu thắp đèn lên từ những mặt ao, chúng bay quanh đống rơm, chúng bay là là trên những bụi cỏ, như những vì sao nhỏ lấp láy nhiệm mầu.

Văn minh gửi cát bụi về…

ĐÌNH QUÂN |

Ở lỳ trong căn nhà nhỏ suốt mấy tháng nay tôi tự cách ly và không hề bước ra khỏi nhà. Không gian thời gian như ngưng đọng hẳn. Tôi đang huyễn hoặc hay do áp lực của sự tưởng tượng nên cảm giác như có cái gì đang ngọ nguậy trong lồng ngực… 

Nhìn cây lớn lên

CHÂU NỮ |

Lúc đầu thấy chồng mình sáng chiều lọ mọ, bận rộn chăm bón mấy chậu cây be bé ngoài vườn - thực ra chỉ là khoảnh đất mươi mét vuông, tôi gạt đi, hoa kiểng giờ người ta bán đầy, muốn cái gì có cái đó, anh mua cây người ta trồng sẵn về chăm và ngắm cho tiện, lại đỡ nhọc công. Nhưng anh vẫn cứ trồng cây theo cách của anh, hoặc gieo từ hạt, hoặc chăm từ khi cây còn tí tẹo. Dần dà, tôi hiểu đó không chỉ là sở thích, mà còn là cách thư giãn, gửi hồn vào thiên nhiên của người yêu cây cỏ.

Bài thơ về mẹ

LÊ TRƯỜNG AN |

Tôi từng đọc rất nhiều bài thơ nhưng gây cho tôi xúc động mạnh thường là những bài thơ viết về mẹ. Sau đây là một trong những bài thơ tôi yêu thích nhất:

Giấc xưa

NGUYỆT CHU |

Tôi thường mơ giấc mơ hoa bưởi trắng ngần. Hoa rắc xuống như mưa, ào ạt, từng cánh mọng, nặng trĩu sương. Em thấp thoáng trong màn mưa hoa. Tóc trôi dài như một áng mây ướp từ hương bưởi.

Những ngày xa mẹ

HOÀNG CÚC |

Tháng Năm. Cái nắng miền Trung rang bỏng lưng cát. Con trở về trên một chuyến xe quen. Bến đỗ bao năm vẫn là địa điểm cũ ở thị trấn nhỏ. Hàng phượng già với những tán phượng xòe to. Con nhớ, dưới bóng hàng phượng ấy, những năm tháng con xa nhà đi học, mẹ ngồi đợi chuyến xe con về... Thế mà hôm nay, một mình con tay xách, nách mang, dõi mắt tìm một bóng người quen.

Lần cuối

HOÀNG MY |

Những ngày “giãn cách xã hội” vừa rồi, ba tôi bị kẹt lại một mình ở quê, không có xe để về lại ngôi nhà trên phố với con cái. Liên lạc với nhau chỉ qua điện thoại, mỗi cuộc gọi hay nhắn tin đều kết thúc bằng lời dặn dò “cẩn thận”. Không nói ra, nhưng lòng tôi ngập tràn nỗi bất an. Nhớ hôm ba tôi về quê, tôi đã ngủ quên không kịp dậy chở ông ra bến xe được. Nên thậm chí, một lần gặp nhau sau chót với ba, tôi cũng không có. Gở miệng, lỡ như có gì, chắc tôi hối hận lắm. Đang mùa dịch bệnh thế này cơ mà, ai dám nói trước điều gì…

May mà, may quá (!?)

TƯỜNG MINH |

Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng một chiều đầu tháng Năm. Cơn mưa trái mùa dai dẳng mấy hôm liền đã làm không khí phòng bệnh dịu đi một chút và hình như cũng làm người ta tâm trạng, nhiều tiếng thở dài hơn mọi khi.

Ngã tư thì rộn

PHAN HOÀNG |

Góc ngã tư ấy, tôi ngồi ở quán cà phê mà kiểu thiết kế, trang trí đoan chắc bạn có cảm giác na ná một quán nào đó ở Hội An. Nó giống ở cái sự níu kéo, mà khách ngang qua cầm lòng chẳng đậu phải bước vào, nhất là bữa chiều muộn, khi quán vắng khách, những dãy bàn im hơi. Ở quán ấy, tôi cầm cuốn Gáy người thì lạnh của cô Tư, ngó xe qua và phải thốt lên, ngã tư thì rộn.

Cây lựu ra chồi

LÊ TUYẾT |

Tối muộn, việc nhà xong xuôi tôi mới lên sân thượng rút áo quần. Trời hanh hao gió, đồ đạc phơi chốc lát đã khô. Đất trong mấy chậu kiểng, bồn hoa cũng khô khốc. Tôi mở van nước tưới cây, được tưới tắm, hoa lá như bừng tỉnh. “Ôi trời, cây lựu ra chồi rồi. Anh ơi, cây lựu ra chồi rồi”, tôi reo lên, chồng tôi chạy lên như phóng!