Tạp bút - Tạp văn

Cu Tô bên kia đại dương

NGUYỄN ĐÌNH XÊ |

(Xuân Canh Tý) - Bảy Thảo là bạn của tôi. Một ngày cuối tuần, tôi và chị được mời đến dùng bữa tại nhà một người bạn. Đang cuộc vui, mọi người cùng nâng ly thì Bảy Thảo bỗng bỏ đũa ngẩn người, mắt chăm chăm nhìn về chiếc cầu thang gỗ. Chị đưa tay áo lên dụi mắt, giọng nghèn nghẹn: “Nhớ thằng bé quá! Giờ này bên ấy…”. Chị bỏ lửng câu nói, có lẽ vì biết nếu kể thêm thì thế nào rồi mình cũng khóc.

Tiền tháng Chạp...

TRÚC VĂN |

“Gạo tháng Giêng, tiền tháng Chạp”. Đó là câu nói cửa miệng trong dân gian có từ xa xưa. Quả vậy, tháng Chạp biết bao nhiêu việc phải cần đến tiền, nào là tiền lo chạp mả, tiền “phải không” vì đây là tháng của mùa cưới xin. 

Xóm làng đón tết

NGUYỄN THỊ BÍCH NHÀN |

Khi trời hửng nắng hồng hào, khi những con đường đất ứ nước đã khô ráo, xóm làng bắt đầu lao xao, chộn rộn. Và khi biết tết đang ở rất gần, cả xóm ai nấy ở trong tâm thế háo hức, mọi thứ sẽ được chuẩn bị tinh tươm, đẹp đẽ hết mức có thể để nghinh đón… mùa xuân.

Cuối năm ngồi nhớ

NGHI THẢO |

Giữa chộn rộn của những ngày tết cận kề, mỗi người tự chọn cho mình một nơi chốn để cảm nhận sự chuyển mình của cuộc sống. Người thì muốn lang thang nơi huyên náo của quầy hàng tết, để thỏa thị hiếu mua sắm hay chí ít là được chạm vào cái mới mẻ. Người lại ham bù khú bạn bè bên ly cà phê đượm hương vị những ngày đầu xuân với những câu chuyện kể sau bao nhiêu bận ngược xuôi lo toan trăm nẻo. Lại có ai đó lang thang trên những con đường làng, nghe gió chan hòa trong hương xuân ngan ngát. Riêng tôi, những ngày cuối năm thường chìm vào nỗi nhớ miên man về mẹ, về quê…

Có hẹn với quê...

NHƯ TRANG |

(QNO) - Từ nhỏ, tôi vẫn thường gọi tháng Chạp là tháng của nhớ thương. Bởi cứ độ vào dịp đầu hoặc giữa tháng, ở quê tôi lại tổ chức chạp mả họ, mả làng để con cháu tìm về bày tỏ lòng thành kính đối với ông bà tổ tiên.

Nỗi niềm của khói

NGUYỄN TẤN ÁI |

Mùa đông, khói trời càng gợi nhớ mùi khói từ chái bếp nhà của mẹ. Nhớ ngày mẹ lụm cụm vun từng đống lá vàng bên góc vườn rồi châm lửa. Nhớ từng tia khói ngoằn ngoèo quanh quẩn không chịu rời xa mấy cội cây. Nhớ chái bếp mỗi chiều bồng bềnh mây trắng...

Bên hiên tháng mười hai

HUỆ HƯƠNG |

Sáng thức giấc bắt gặp những cánh cúc họa mi cuối mùa còn sót lại trên phố đầy luyến lưu. Nhận ra tháng mười hai đã về. Đông bủa vây bằng dấu chân của rét mướt tháng cuối năm.

Phòng khách

HOÀNG MY |

Tôi có hẹn với chị bạn thân thiết ở một quán cà phê gần nhà chị ấy. Vừa ngồi với nhau một lúc, chị nhớ ra đã tới bữa tối của cô con gái nhỏ đang ở nhà. Sau phút bối rối cho cả hai, và rồi giải pháp bất ngờ được đưa ra: “Hay là em thử lên nhà chị chơi cho biết?”.

Từ dòng sữa mẹ và lời ru...

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Cho con bú sữa mẹ, hát con nghe lời ru ngọt ngào, hẳn nhiên, mẹ đã cho con sở hữu niềm hạnh phúc và sự bình yên vô biên mà những cách nuôi con khác không chạm tới được. Quả là yêu thương biết mấy cho vừa! Và tôi vẫn hoài mơ nắng vàng tỏa mãi trong những giấc mơ xinh…

Nắng mùa đông

BÙI VIỆT PHƯƠNG |

Mùa đông cũng có lúc thất thường. Sáng nắng ấm, trưa bỗng âm u. Ngày đang mưa lê thê, bỗng bừng nắng tức tưởi…

Ngày xưa tiểu muội

NGUYỄN TẤN ÁI |

Một tin nhắn từ xa xăm đưa đến: “Anh vẫn là chàng lãng tử của ngày xưa?”.

Thầy Tâm

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Tôi không nhớ người ta gọi là “thầy Tâm” từ bao giờ. Chỉ biết khi lớn lên thì tôi hay được tụi bạn rủ đến nhà thầy chơi. Thầy chưa một lần đứng trên bục giảng ở bất cứ trường lớp nào. Bục giảng của thầy thường ở góc sân chênh vênh, lồi lõm hoặc dưới bất cứ gốc cây nào trong mảnh vườn trồng đầy nhãn, vải, ổi, xoài. 

Nhớ nắng sân trường

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Có lẽ trong các điệu múa của lá, xà cừ là loại cây đặc biệt độc đáo. Một cơn gió thổi qua, từng nhánh lá xanh xòe rộng và vẫy vẫy như những bàn tay chào tạm biệt, lá không nghiêng mình theo chiều gió mà chao ngang. Có khi, đang đi giữa sân trường, tôi cùng đồng nghiệp phải trố mắt nhìn lên vì những chuyển động rất lạ ấy.

Vườn xưa

NGỌC KẾT |

Cuối thu, nắng bắt đầu nhạt dần trên những dây trầu vườn nhà ngoại. Ấy là lúc ngoại tôi sọ sẹ lục tìm trong ngăn tủ gỗ cũ kỹ gói hạt giống thuốc bà để dành từ mùa trước mang ra sân hong nắng. Chừng như hạt giống đã ấm hơn sau một thời gian nằm im trong tủ gỗ, ngoại tôi cẩn thận đem gieo vào trạc đất có trộn lẫn phân chuồng đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi gác nó lên cái giàn tre bên giếng. Ít ngày sau, mầm hạt thuốc bung ra, những thân cây mỏng mảnh bắt đầu trồi lên khỏi mặt đất đón ánh mặt trời.

Thu về qua ngõ

HOÀNG CÚC |

Trời đã trở buồn theo ngọn gió heo may. Bảng lảng sương sớm mang theo chút se se lạnh. Có gì đó miên man, có gì đó vời vợi trong ý nghĩ. Hương thu mới về qua ngõ đã vương vấn lòng bởi những hoài niệm xa xôi.

Bến đục

KHƯƠNG QUỲNH |

Tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện ngồi bên hông chợ đầu mối nặng mùi rau củ thối rữa để ăn bánh khọt nếu một hôm không phát hiện ra người phụ nữ tóc lốm đốm bạc đang phồng má thổi bếp lò kia là nhỏ Mơ Tổng thống học cùng hồi cấp một.

Cháo ế

LÊ TUYẾT |

Hồi sinh viên, chúng tôi ở trọ gần ga tàu Sài Gòn. Mỗi lần có người hỏi “đang trọ đâu”, trước khi trả lời, chúng tôi cười hì hì “ngay ga”. Không ít người nhíu mày “gần nhà ga, xa nhà văn hóa. Nguy hiểm. Nguy hiểm quá”.

Phận bù nhìn

NGUYỆT CHU |

Một chiều tôi dẫn con gái về quê ngoại. Chúng tôi xuống xe khách và đi theo con đường xuyên qua cánh đồng dẫn vào làng. Hoa cỏ may găm vào chiều bạc phếch lối về quê mẹ.

Khóc tuổi thơ bay

THANH THẢO |

Không biết mạ tôi đã trồng bụi sim ấy tự tháng năm nào, chỉ biết cứ mỗi độ sang thu, khi tiết trời vừa chuyển thì sim trong vườn bắt đầu bói chín. 

Má tôi mất năm mươi ngàn đồng

LÊ TUYẾT |

Đầu thu năm 2000, tôi vào lớp 6. Họ hàng phía bên ngoại tôi có một người sang Mỹ định cư mấy chục năm, nay “hồi hương”, gặp má tôi nên cho năm mươi ngàn đồng.