Tạp bút - Tạp văn

Viết cho con...

THẢO NGUYÊN |

(QNO) - Cả tuần nay, mẹ không sao ngủ được. Bồn chồn lo lắng nhiều điều đang diễn ra trong thực tại. Dịch bệnh Covid-19 lại một lần nữa xáo trộn cuộc sống của mọi người, mọi nhà. Hằng ngày, những con số tăng lên. Ca dương tính, cách ly, phong tỏa... luôn thường trực trong bản tin ti vi, trong câu chuyện của bất cứ ai.

Hoa và lửa

BẢO ANH |

(QNO) - 1. Trong bài thơ "Bài thơ về hạnh phúc" viết cho người bạn đời Dương Thị Xuân Quý ngay sau khi nghe tin chị hy sinh, nhà thơ Bùi Minh Quốc đã có những câu thơ tiễn đưa, gửi gắm rất hay và xúc động: "Thôi em nằm lại/ Với đất lành Duy Xuyên/ Trên mồ em có mùa xuân ở mãi...".

Trong tĩnh lặng hồ đầy

NGUYỄN THỊ THANH THẢO |

Thường đến đầu mùa hạ, bằng cách nào đó, bạn từ xứ sở của dòng thơm sẽ gửi vào cho tôi một ít sen từ hồ Tịnh Tâm.

Đêm quê

LÊ ĐÌNH TIẾN |

Đêm quê bình yên và thoáng đãng. Những cơn gió chốc chốc lại về xao động trên những hàng cây. Lũ đom đóm bắt đầu thắp đèn lên từ những mặt ao, chúng bay quanh đống rơm, chúng bay là là trên những bụi cỏ, như những vì sao nhỏ lấp láy nhiệm mầu.

Văn minh gửi cát bụi về…

ĐÌNH QUÂN |

Ở lỳ trong căn nhà nhỏ suốt mấy tháng nay tôi tự cách ly và không hề bước ra khỏi nhà. Không gian thời gian như ngưng đọng hẳn. Tôi đang huyễn hoặc hay do áp lực của sự tưởng tượng nên cảm giác như có cái gì đang ngọ nguậy trong lồng ngực… 

Nhìn cây lớn lên

CHÂU NỮ |

Lúc đầu thấy chồng mình sáng chiều lọ mọ, bận rộn chăm bón mấy chậu cây be bé ngoài vườn - thực ra chỉ là khoảnh đất mươi mét vuông, tôi gạt đi, hoa kiểng giờ người ta bán đầy, muốn cái gì có cái đó, anh mua cây người ta trồng sẵn về chăm và ngắm cho tiện, lại đỡ nhọc công. Nhưng anh vẫn cứ trồng cây theo cách của anh, hoặc gieo từ hạt, hoặc chăm từ khi cây còn tí tẹo. Dần dà, tôi hiểu đó không chỉ là sở thích, mà còn là cách thư giãn, gửi hồn vào thiên nhiên của người yêu cây cỏ.

Bài thơ về mẹ

LÊ TRƯỜNG AN |

Tôi từng đọc rất nhiều bài thơ nhưng gây cho tôi xúc động mạnh thường là những bài thơ viết về mẹ. Sau đây là một trong những bài thơ tôi yêu thích nhất:

Giấc xưa

NGUYỆT CHU |

Tôi thường mơ giấc mơ hoa bưởi trắng ngần. Hoa rắc xuống như mưa, ào ạt, từng cánh mọng, nặng trĩu sương. Em thấp thoáng trong màn mưa hoa. Tóc trôi dài như một áng mây ướp từ hương bưởi.

Những ngày xa mẹ

HOÀNG CÚC |

Tháng Năm. Cái nắng miền Trung rang bỏng lưng cát. Con trở về trên một chuyến xe quen. Bến đỗ bao năm vẫn là địa điểm cũ ở thị trấn nhỏ. Hàng phượng già với những tán phượng xòe to. Con nhớ, dưới bóng hàng phượng ấy, những năm tháng con xa nhà đi học, mẹ ngồi đợi chuyến xe con về... Thế mà hôm nay, một mình con tay xách, nách mang, dõi mắt tìm một bóng người quen.

Lần cuối

HOÀNG MY |

Những ngày “giãn cách xã hội” vừa rồi, ba tôi bị kẹt lại một mình ở quê, không có xe để về lại ngôi nhà trên phố với con cái. Liên lạc với nhau chỉ qua điện thoại, mỗi cuộc gọi hay nhắn tin đều kết thúc bằng lời dặn dò “cẩn thận”. Không nói ra, nhưng lòng tôi ngập tràn nỗi bất an. Nhớ hôm ba tôi về quê, tôi đã ngủ quên không kịp dậy chở ông ra bến xe được. Nên thậm chí, một lần gặp nhau sau chót với ba, tôi cũng không có. Gở miệng, lỡ như có gì, chắc tôi hối hận lắm. Đang mùa dịch bệnh thế này cơ mà, ai dám nói trước điều gì…

May mà, may quá (!?)

TƯỜNG MINH |

Bệnh viện Ung bướu Đà Nẵng một chiều đầu tháng Năm. Cơn mưa trái mùa dai dẳng mấy hôm liền đã làm không khí phòng bệnh dịu đi một chút và hình như cũng làm người ta tâm trạng, nhiều tiếng thở dài hơn mọi khi.

Ngã tư thì rộn

PHAN HOÀNG |

Góc ngã tư ấy, tôi ngồi ở quán cà phê mà kiểu thiết kế, trang trí đoan chắc bạn có cảm giác na ná một quán nào đó ở Hội An. Nó giống ở cái sự níu kéo, mà khách ngang qua cầm lòng chẳng đậu phải bước vào, nhất là bữa chiều muộn, khi quán vắng khách, những dãy bàn im hơi. Ở quán ấy, tôi cầm cuốn Gáy người thì lạnh của cô Tư, ngó xe qua và phải thốt lên, ngã tư thì rộn.

Cây lựu ra chồi

LÊ TUYẾT |

Tối muộn, việc nhà xong xuôi tôi mới lên sân thượng rút áo quần. Trời hanh hao gió, đồ đạc phơi chốc lát đã khô. Đất trong mấy chậu kiểng, bồn hoa cũng khô khốc. Tôi mở van nước tưới cây, được tưới tắm, hoa lá như bừng tỉnh. “Ôi trời, cây lựu ra chồi rồi. Anh ơi, cây lựu ra chồi rồi”, tôi reo lên, chồng tôi chạy lên như phóng!

Nghe trong tiếng gió…

HOÀNG CÚC |

Những ngày nghỉ, mẹ đưa tôi về quê thăm ngoại. Vườn nhà ngoại bây giờ đã thơm lừng hương nhãn, hương cau. Mỗi độ những cây nhãn trong vườn rộ hoa, ngoại lại đứng ngẩn ngơ, mắt dõi trông xa xăm phía ngõ. Thỉnh thoảng, những sợi tóc trắng phơ phất bay, phơ phất rối bởi cơn gió lạ chạy qua đầu hè. Hình như, ngoại còn đợi cậu…

Bồng bềnh nhớ cánh hoa bay

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

Mấy cây gòn chỗ bờ rẫy tranh làng, mỗi cuối xuân, từng chùm trái bung bông trắng muốt. Trái mà lại ra… bông. Cả cây gòn lao xao cành và trái. Đám trẻ chăn bò bất chấp trời tối sầm, cả sấm sét rạch chằng chịt mà tung chạy, tranh giành từng chùm bông gòn được gió giật rơi xuống và bay trắng đồng. 

Vợ lính

HÀ AN |

Lần đầu tiên anh nhận lệnh đi xa lúc đứa con trai còn đỏ hỏn. Anh viết mấy dòng để lại: “Con trai bé bỏng của ba! Ba phải đi rồi, xa lắm, nơi ba chưa một lần đặt chân tới. Nhưng ở đó người dân, đất nước đang cần những người lính. Con ở nhà ngoan nhé, không được quấy khóc, để mẹ con nhiều sức khỏe chăm con”. Đã 18 năm rồi mà chị không bao giờ quên giây phút ấy, anh cứ thế mà bước, không hề ngoảnh lại, xốc ba lô lên và đi.

Màu hoa thương nhớ

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Từ khi khánh thành đoạn đường tránh lũ từ thị trấn Tiên Kỳ vòng lên bãi đá Lò Thung về làng Lộc Yên (Tiên Phước), tôi không phải chạy theo quốc lộ 616 đông đúc xe cộ mỗi bận về nhà ba mẹ. Tôi thích con đường mới, thưa vắng người và hiển nhiên, nó thơ mộng hơn nhiều.

Cân đường lon sữa

LÊ TUYẾT |

Người bà con ở quê vào Sài Gòn chữa bệnh. Ba tôi gọi điện vài ba lần nhắc đi thăm. Chồng tôi biết ý nên tranh thủ về sớm, trên đường về anh gọi hỏi “mua gì không em”, tôi “xời” một tiếng rồi bảo “bỏ bì 500, một triệu cho nhanh”. Anh “ừ”, chẳng nói gì thêm nữa.

Nhớ, nghĩ trong mùa dịch

PHÙNG TẤN ĐÔNG |

Có lẽ dịch bệnh là một tai họa có tính chất “toàn cầu” từ hàng ngàn, hàng trăm năm trước. Mùa thu năm 1820, Tham tri Bộ Lễ - Nguyễn Du chuẩn bị đi sứ Trung Quốc để báo tang vua Gia Long băng hà và xin cầu phong thì ông bị “dịch tả”. Bệnh dịch bắt đầu trước đó, từ năm 1816, quét qua Ấn Độ rồi lây lan vào Việt Nam cùng năm. Dịch lan từ Hà Tiên - vùng biển Tây Nam Bộ đến Bắc Thành.

Những ngày sống chậm

LÊ PHI KHANH |

Mấy đứa em ở Sài Gòn cứ điện thoại chừng chừng, dặn dò “Anh coi chừng mẹ giúp tụi em nha, đừng để mẹ đi đâu. Chính phủ khuyến cáo người từ 60 tuổi trở lên nên ở nhà thời gian này, huống gì mẹ mình đã tuổi cao sức yếu, nguy hiểm rình rập”.