Thơ

Nghe tiếng tắc kè trên sân trường cũ

NGUYỄN TẤN SĨ |

Buông rơi từng tiếng tắc kè
ngoài kia đom đóm lập lòe tìm ai

Nhật khúc

NGUYỄN CHIẾN |

nắng trải lên ngày
nhật quỳnh thắp lửa
thoảng làn vô hương
chiêm bao hoa không hóa bướm

Sân khấu

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

Ánh sáng tắt rồi. Phía ngoài xa
xôn xao còn đọng trên hàng ghế.
Vinh quang thay áo mão cân đai
Anh hề nhăn miệng cười đỏ loét.

Mưa nắng tình

NGUYỄN TẤN ÁI |

Tình yêu đi lạc
Hai mươi nắng mưa
Tình cờ về lại
Nắng mưa chín vừa

Chênh vênh

HẠ NGUYÊN |

Chênh vênh nỗi nhớ vô cùng
Anh đi tìm lá nghìn trùng diêu bông

Tình ca trên núi cao

HUỲNH MINH TÂM |

Bây giờ trên núi cao ít thấy người
Trời lạnh sương sớm
Đường chông chênh hai vách đá dựng
Anh uống rượu trời say suối
Anh không uống rượu say mây

Em ơi, hôm về…

ĐÔNG PHƯỚC HỒ |

Mùa đông đã thụ thai
trong đòng đòng búp lau chớm nụ
Tháng mười ưỡn ngực trần
đón nhận bão dông

Bão

VŨ THIÊN TƯỜNG |

cơn bão xoáy vào nỗi khiếp sợ
những ám ảnh hiện dần rồi ập xuống
mồ hôi một đời trôi đi như bỡn
như phán quyết điên cuồng

Thầm ru mùa cũ...

TRẦN THANH THOA |

Vịn câu lục bát ru mình
Bóng chiều neo một ánh nhìn mênh mang
Thu phai nhuộm phiến lá vàng
Lặng thinh mơ giấc nồng nàn ca dao

Màu trước biển

ĐINH HUYỀN |

Gió ầm ào rát mặn
thổi nghiêng đêm không cùng

Rót

MAI THANH VINH |

Rót thu vào đáy cốc
uống cạn mùa trăng phai
rót đêm vào ký ức
đẩy mình xa thật xa

em và dòng sông

NGUYỄN CHIẾN |

cô gái sinh ra bên dòng sông đôi mắt rất xanh
mái tóc chiêm bao giấu mùa hương dịu
có chút đài các A Vương đắm say hoang dã   
chút Thu Bồn thẳm sâu 
chút Vu Gia đá giương gai nhọn 

Gió đắp lên chiều bao lớp gió

TRẦN THIÊN THỊ |

1. này con suối cạn ngày hôm trước
   biết có buồn vui với mưa nguồn
   này con mắt nhỏ khô lời khóc
   như chừng dư lệ chảy vào trong
   gió vẫn đi qua mà không nói
   lá dấu tàn thu phía cội lòng

Săn gió

HUỲNH MINH TÂM |

Bất chợt một ngày bỏ hết công việc
Giảng dạy
Thói háo danh
Ngôi nhà chật hẹp
Tiền trong ngăn kéo
Đi săn gió

Bông cỏ

NGUYỄN TẤN SĨ |

con đường ai đã qua đây
mùa thu gởi hạt cỏ may theo cùng
dặn lòng, gió hỡi đừng rung
vầng trăng thơ dại ngàn trùng mang theo

Trôi, chảy và đi

ĐÌNH QUÂN |

Nguồn vời xa, trôi và trôi trôi mãi
Chẳng mong gì trở lại thuở tao nôi
Gió thầm thĩ giục mùa đi rất vội
Bờ lau xao hiu hắt lẫn trong hồn

Phía cuối con đường

HẠ NGUYÊN |

Tôi gặp em
Khi cả hai chỉ là những ký tự nằm ngoài dấu ngoặc
Sau khoảng không xa lắc
Những đoạn đường tôi, em đã đi qua
Có buồn, có vui, có bình yên và giông bão
Có những giấc mơ vẽ nên từ ký ức ngày xa xưa hoang hoải
Thủa còn nắm tay nhau tìm phía cuối con đường.

Tình tự mưa

TRƯƠNG ĐỨC TỚI |

Ở nơi nào ngày xưa ta tình tự
Giọt sương mềm đã rụng xuống thời gian
Em - ký - ức trở về không kịp nữa
Nỗi u buồn gõ nhịp hỏi lòng tôi

Phố xưa

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

Một dòng sông cũ ngày quên nhớ
soi nửa đời xa bóng phố mờ
lòng tắt bao chiều con nước lạc
ngã chết bên thềm rêu mướt xanh.

Gió thung lũng

NGUYỄN GIÚP |

Vài đốm lửa mong manh chực tắt
đêm thấp xuống cùng sương
gió núi thiên di vực đèo
em nhắc lời thác đổ
họng núi trong ta như vừa kịp nuốt một chùm sao
cơn khát vẫn hoang vu trên nóc nhà gươl ngậm rét
lòng ta sớm mai từng đám
mây ngang đầu
rồi gió thung lũng sẽ dẫn cơn mưa đi hoang
lê thê đường vào làng
vẹt nhão dấu chân người và gia súc
chúng ta mãi thiết tha
Gió mưa ngoài kia rối như mảnh lưới rách
em ngồi xuống đây
anh chải lại tóc
và chúng ta đã không nhìn thấy phía bên kia ngọn đồi những gì
chỉ tí tách củi lửa đếm thời gian
thi thoảng lóe lên một vài nỗi buồn trong mỗi chúng ta
và anh
đã không vội vàng
hôn em
u u… những gió va đập