Thơ

Tím biếc hoa chiều

PHẠM TẤN DŨNG |

                                       (Tặng họa sĩ Lê Quí Anh Hào)

Những bông hoa đậu biếc thở trên phố ngắn
như cất lên lời cỏ dại vương vất gió
có làm em thức dậy
như thể đang tỉnh giấc

Căn nhà xưa

NGUYỄN TẤN ÁI |

Có không căn nhà xưa em thiêng liêng như vừng ánh sáng
Có không dòng suối mùa thu ngày anh uống cạn
Có không ngày em di dân đày đọa hình hài?

Tiếng hát của tôi

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

Nàng đã đi và tôi như vực thẳm    
Những lời ca rời rã vấp vào nhau
Những ngày rộng thênh nhạt dần ánh sáng
Những ảnh hình mất hút trong đêm sâu.

Con ve sầu hát thêm vào mùa thu

TRẦN THIÊN THỊ |

1. những con quạ ngủ quên nơi nào bên kia bến sông?
người con gái
có còn chờ nhau bên kia bến sông?
một nhịp cầu
mùa ngâu trời chẳng làm ngâu
vỗ vào đêm xanh mà hát
rượu một mình chẳng nguôi nhớ nhau

Không còn chờ nhau đêm hoa đăng

HỒ LOAN |

Đãi nhau ánh mắt sau chiếc khẩu trang che kín mặt cười
Em san buồn vui tôi vào đỏ xanh đèn lồng phố

Cơn đằng đông...

HOÀNG THÁI |

Cơn đằng đông mẹ không còn hơi để chạy
mồ hôi sũng rồi
đẫm nữa cũng vậy thôi
như cánh đồng chẳng bao giờ được nghỉ
đường cày vừa ngang nhát cuốc đã bập vào

Một hình dung mưa

TRƯƠNG ĐỨC TỚI |

Những ngả đường xưa mưa ướt cuộc tình
Rừng nổi gió cuốn ta vào lạnh
Tóc em rối vào anh từng trận
Mắt em cười trong mưa long lanh

Hình như là em có nhớ

ĐÔNG PHƯỚC HỒ |

Có một mùa thương nhớ đi qua
em đứng dựa lên bức tường rêu đã hoen màu ngày cũ
nắng lấp lóa trên ô cửa nhỏ
con sẻ nâu nằm gặm nhấm thời gian

Bài mây nổi

HỨA VĂN ĐÔNG |

Đụn vào nhau bay ngang bay lên
Vờ che khuất sông hồ núi đồi cây cối
Trắng rất trắng mà có khi sẫm lại
Loãng vào không trung nương mưa rơi.

Mẹ trung du

VÕ KHOA CHÂU |

Rả rích đêm
leo lét đèn
khâu áo

Mưa

HUỲNH MINH TÂM |

Bây giờ
Tôi vẫn còn
Buổi trưa
Không nghe lời mẹ
Lẻn ra đám cỏ hoa vàng
Để khóc

Dáng mẹ dưới hiên nhà

NGUYỄN THỊ Ý |

Mẹ ngồi khâu áo bên thềm
 Rưng rưng sợi nắng bạc thêm mái đầu
Ầu ơ... mưa nắng dãi dầu
Lưng còng qua ngõ mùa ngâu nhói lòng  

Cầm gió

NGUYỄN TẤN SĨ |

Thu nín thở nghe một điều rất nhỏ
tiếng con chim
dan díu với vòm cây ẩn nắng
anh và em bôi xóa nốt mù sương

Đêm Suối Nấm

LÊ HÀO |

Em hát giữa ngọn đồi ở Sơn Long
sao giăng đèn sân khấu

Lặng lẽ hạt mưa đêm

NGUYỄN HỮU HỒNG SƠN |

Có những ngày lặng lẽ hạt mưa đêm
Cho ta hiểu thêm bầu trời và mặt đất
Bầu trời cao, hạt mưa thấm sâu vào lòng đất
Mặt đất dày chan chứa những dòng sông.

Viết cho ngày mưa

LÊ ĐÌNH TIẾN |

Chia tay nhé xa thật rồi em ạ
Đàn chim sáng nay không tha nắng sang mùa
Chia tay nhé ta trở về cô độc
Đời không yêu tẻ nhạt những ngày mưa.

Đốt tờ thư cũ

BÍCH NGA |

có mùa thu chớm vàng phai
có vầng trăng khuyết đồi tây thẫn thờ
cuối sân sầu rụng hững hờ
phù dung một đóa
hong khô nửa chừng

Khúc ru đại ngàn

MINH VŨ |

Ước gì có những sớm mai như sớm mai này
Ta Lang ta đến
nắng xôn xao...
em chào ta nụ cười trổ hoa khóe mắt

Chiều mưa phố núi…

HUỲNH THỊ MỘNG TUYỀN |

Em về phố núi chiều mưa
Có cơn gió lẻ như vừa lạc nhau
Mẹ ngồi bên võng ca dao
Lời ru rưng rức quyện vào ngày xanh

Âu thuyền

ĐỖ THƯỢNG THẾ |

Con tàu khơi
Con tàu lộng…