Thơ

Tản mạn tháng Ba

NGUYỄN MẬU HÙNG KIỆT |

1.
Rút ruột tháng Ba
Đỏ trời hoa gạo
Cháy miền thẳm xa

Ý nghĩ rách

PHẠM ĐƯƠNG |

Anh cứ ao ước
giá như có thể vá được ý nghĩ
bị rách
như vá chiếc áo lính
thời mỗi năm một bộ rưỡi quân phục
nhưng mà thôi!

Chạm ngõ tháng Ba

LÊ HÒA |

Chân trần chạm ngõ tháng ba
Một đàn mây trắng lượn qua bờ rào
Chuồn chuồn chấp chới mặt ao
Rét nàng bân đổ sượt vào giấc mơ

Chẳng kịp hẹn nhau

TRẦN THIÊN THỊ |

1. xé vầng trăng ra hàng trăm mảnh
rồi gieo vào đồng mây
ngồi chờ đêm mọc thêm những nàng hằng nga cô đơn
rằm tháng hai thập thò chú cuội

Giấc mơ hạt thóc

VÕ VĂN TRƯỜNG |

Những hạt thóc cũng theo người… thai nghén
Theo bầy chim thiên di, bất chợt ngủ vùi
Quên con đường đã sang mùa… bội bạc
Tóc mai ơi, nhiều luân lạc mắt buồn

Quê ngoại

HUỲNH MINH TÂM |

Dưới rặng tre xanh trong vòng ôm của ngoại
Tôi nhìn đất mẹ lòng bàn tay
Mùa thu chú cá rô về khua giấc mơ vũng nước
Lá vàng bay theo cánh chim xa

Viết ở bến Hến

ĐỖ THƯỢNG THẾ |

Con nước ròng
Con nước lớn
Con nước phơi lớp lớp mây ngời
Con nước hoài con nước

Hốc nắng tháp Khương Mỹ

VÕ KHOA CHÂU |

Ngày lên ôm kín ngọn đồi
Anh và em, tựa bóng ngồi cỏ thanh

Đáu đáu chuyện xưa nay

ĐÔNG PHƯỚC HỒ |

Anh về với đại ngàn
Buổi chiều ươn ình chòm mây vảy nến
Những mái nhà đau đáu xưa nay
Tháng Giêng rơi nghiêng chấp chới nỗi niềm
Như giọt nắng cuối ngày khát trên triền dốc
Anh rệu rạc dáng em.

Lặng yên để nói

PHẠM TẤN DŨNG |

(Tặng Ngựa Núi tung tăng)

Nơi con hẻm phố cổ
nhành lá thông kim đã vướng vào chiều
xướt vạt rêu nắng rớt
Em của gió đại ngàn thông rêu
từng khát hạt nắng gầy
gieo vào đáy đêm
rồi cắn cơn mơ về gió
nơi phố cũ
bóng em phủ che con còng biển gặm nỗi buồn vỏ ốc
lớn dần lên tháng tư
phả gió núi đồi về nơi biển mặn
chông chênh bên này dông bão phía bên kia

Riêng chỉ giọng nguồn...

ĐÔNG PHƯỚC HỒ |

Còn sót lại cánh chuồn chuồn cõng nắng
Sau cơn giông sấp ngửa mặt chiều
Hình như thể con ăn năn ngày cũ
Mé thời gian vàng dọc tuổi mình

Hát đợi ban mai

PHAN THẠCH LỰU |

Khi những cơn gió cuối cùng ngưng thổi
Ngôi sao cuối cùng ngủ lịm cuối trời xa
Nàng rót vào đêm
Tiếng hát như dòng sông chảy mãi
Không chảy về biển mênh mang, mà chảy về phía thiên hà

Giêng…

MAI THANH VINH |

Vương vấn chi mà trăm năm gạch thở
em sari mươn mướt mắt trần
ta dóng đôi tay ôm choàng nỗi khát
hút bóng garuda bay phía chân trời…

Chuyện chưa kể ngày biển xanh

HUỲNH THU HẬU |

Ta ôm biển riết róng
Nồng nàn và cuồng say
Biển cứ ở yên đấy

Biển, ngày trở gió và em

NGUYỄN THOẠI VY |

Em một mình lặng lẽ, một mình thôi
Với gió tự tình thuở còn rong ruổi
Bờ bãi vắng tiếng của ngày thơ dại
Gõ nhịp hoài một điệu sóng hoang vu.

Dạ khúc

NGUYỄN THỊ THANH THẢO |

Cứ tưởng người không nhớ mùa xuân
Phố đã cũ trơ những cành mai cũ
Hoa cải ven sông vàng mê mải
Ta loanh quanh cũng rũ áo quay về

Một thoáng giêng hai

ĐINH HUYỀN |

mang mùa xuân đi rồi mang về
tháng giêng còn nguyên mùi tết
chút nồng cay ấm đầy hương vị
nghe ngọt ngào phảng phất heo may

Hương tháng Giêng

NGÔ THẾ LÂM |

Anh lỡ mắc câu thơ lên thềm cỏ biếc
vô tình làm động giọt sương
mưa lúng liếng qua miền thiếu nữ
khẽ khàng trổ một nhành giêng!

Trở lại vườn xưa

ĐẶNG HOÀNG THÁM |

Năm tháng đi qua... Mẹ không còn nữa!
Trong vườn xưa lá úa rụng đầy
Căn nhà cũ tường vôi loang lổ
Thạch sùng kêu đếm nhịp thời gian

Tự tình tháng hai…

TRẦN THƯƠNG TÍNH |

Em về qua hiên nắng
Lời tự tình tháng hai
Con đường dài xa vắng
Rơi đầy những phôi phai