Thơ

Tưởng tượng

TRẦN LÝ KHÁNH |

Em về trút bụi mù xa
Mùa xưa thấp thoáng hiên nhà buồn tênh
Ầu ơ khúc hát bên thành
Tiếc thương mấy độ tóc xanh vội vàng

Từ tạ bên sông

HỨA VĂN ĐÔNG |

Mấy độ hẹn về đây ngắm sóng
Có chiều rớt chậm với mây trong
Sông cũng tương tư và ngủ muộn
Lá rụng vào đêm chảy xuống dòng.

Bài thơ tình của cỏ

BÙI LONG |

Tôi trở lại dòng sông
Ngồi nghe nỗi buồn xanh lên từng sợi cỏ
Và nghĩ về em
Dòng sông ngây ngô dòng sông không ở
Ngớ ngẩn một dòng trôi

Những cánh phượng trên đường Hùng Vương

VÕ VĂN TRƯỜNG |

Tuổi học trò giờ đi xa quá
Phượng rơi nhiều khôn xiết kể chiều ni
Ơi màu nắng dần tàn theo phố vắng
Người không về, mùa rất đỗi cô đơn

Mùa vàng sưa

NGUYỄN QUANG VIỆT |

Mùa đã về như sưa
Ký ức làm sao cũ
Con đường thênh thang ngút vàng những đụn hoa sưa li ti rỡ ràng trải nắng

Mùa những giấc mơ đi qua

NGUYỄN HỮU HỒNG SƠN |

Một mùa đầy nắng
Khi cái tết chưa trôi đi cùng hương vị ngày xuân còn ngào ngạt
Mùa dịch đã về mang theo bao nỗi xót xa

Bước về phía gạch

NGUYỄN TẤN SĨ |

Gió năm canh thao thức ray rứt bào mòn
màu gì như lửa
sự vĩ đại nhỏ dần
chỉ còn bằng viên gạch
hát bài ca loài chim di trú dọc Trường Sơn
một thuở Neruda mang cơn khát nước

Khoảng lặng

TRƯƠNG ĐỨC TỚI |

Anh nhớ ngày chúng ta xa nhau
Cơn gió thoảng chiếc lá vàng sót lại
Rớt giữa hai người chia sớt niềm đau...

Đầu tháng sáu

HUỲNH MINH TÂM |

Chúng ta vừa thoát khỏi nỗi đau
Những cơn gió cuộc đời thổi đầy khuôn ngực
Hoa phượng nở đỏ sân trường
Những chiếc lá rơi trong tĩnh lặng

Ngày cũ

LÊ THANH TRƯỜNG |

có ai khóc kề đâu
mà mê man muốn dỗ
ầu ơ đừng rớt nữa
từng giọt tâm tư sầu

Gieo xuống tháp chuông hồng

TRẦN THIÊN THỊ |

nắng gieo xuống tháp chuông hồng
ai gieo em xuống thung buồn gọi tôi
môi cười gieo xuống cuộc chơi
tôi gieo tôi xuống tay người mà reo

Yêu không nhớ trước sau

PHẠM TẤN DŨNG |

tiếng nấc đã mờ xa
kéo lệch nụ cười phía ánh nhìn phía mây phía
dòng sông có cánh đồng
nghiến thời gian
âm âm dế giun trong buồng phổi

Chuyện cũ

NGUYỄN THỊ THÙY DUNG |

Ngày em mặc áo cho người thêu hoa
Em đi dáng nhỏ quanh nhà
Con mương ngày cũ xót xa
Chảy vào mắt cạn thật thà thương mong

Ảnh tượng

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

Tôi mang một ít bụi trên lối đi này
để bước vào con đường khác
Nơi ở cuối màu trăng cẩm thạch
gương mặt em niềm hạnh phúc êm đềm.

Thăm mộ Hàn Mặc Tử

THANH TRẮC NGUYỄN VĂN |

Bồng bềnh dưới biển trên trăng
Đêm trôi vào cõi vĩnh hằng tìm nhau

Cổng làng

NGUYỄN VĂN SONG |

Đi xa mấy chục năm ròng
Đất người cháy một niềm mong quê nhà
Kia rồi thấp thoáng bóng đa
Cổng làng lặng lẽ nhập nhòa trong mưa

Chiều cuối ở Hội An

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

Ở cách nhà ai hai dãy phố
Hình dung đôi mắt ấm trong chiều
Hình dung một khoảng không gian nhỏ
Tiếng động thầm quen mỗi cuối ngày.

Là phố bên sông

BÍCH NGA |

quê nhà
là phố bên sông
là tôi thuở bé ngồi trông mẹ về
lịm môi kẹo ú kẹo mè
thơm lừng chân sáo mải mê cánh diều
đường làng bóng mẹ liêu xiêu
gánh non xuống biển
xuân thì còn đâu...

Gặp em bé chơi diều

NGUYỄN GIANG SAN |

Này em nhắn với cánh diều
Đỡ mây cho rạng màu chiều nhá nhem
Tôi về chân đất lấm lem
Sao thèm quá tuổi thơ em bây giờ

Tìm trong mắt hạ

NGÔ THẾ LÂM |

Nhặt lời ru ban mai
gặp tiếng chim đầu hạ
vén màn sương tinh khôi
mùa xanh ngàn mắt lá