Đêm đến bao giờ

|

Ngồi giữa quán người
tôi cô độc
thì thầm tôi với tôi thôi
giọt cà phê đen nhánh
đường muốt trắng xanh xao
hòa vào nhau
và… có bao giờ được trắng đen lần nữa?
tôi ngả mình trong lưng chừng mỏi mệt
nhắm mắt
vỡ òa - tiếc nuối những đường cong…
bác nông dân xới cày cho ra hạt lúa
trai làng ngang dọc biển khơi
bắt bình minh giòn rụm tiếng cười
khoang đầy cá phơi mình óng mượt
người vợ chờ chồng bên mâm cơm
hạnh phúc ngời ngời trong vuông nhà đẹp
còn tôi
son phấn mịt mờ giữa hoàng hôn lặng ngắt
tiếng kêu ran của loài chim bé nhỏ
vật vờ bay
vật vờ chập choạng
đêm đến bao giờ
hay
tôi với tôi…

                                         MAI THANH VINH