Gọi

PHÙNG TẤN ĐÔNG |

anh nghe những tiếng câm
cây đàn cũ bài hát cũ
buổi chiều gió câm
những chiếc lá phơi nắng khô cong nằm câm trên hè phố

tháng sáu trời chưa mưa
em khi buồn không nói
ngớt giận rồi cười hai giọt nước khô nhanh trên mắt
tháng mười mưa dầm dề trên nguồn dưới biển
tuổi trẻ cứ mong ngày chóng qua
đói và lạnh và bàn tay em ấm
anh đọc từng con chữ liêu xiêu
những tờ thư cũ
em dặn anh đừng bán phiếu ăn mua sách cũ
bớt thuốc lá cà phê đen
dòng nhạc Strauss
Danube xanh đổ xuống trưa nồng
anh nhớ cơn dông
hàng long não trên đường Lê Lợi chòng chành
chiếc ly vỡ
những vai tường rạn nứt
anh thõng tay
đắng đót giã từ…
con tàu hú còi qua đầm Lập An trời nổi cơn tố lớn
mây Lăng Cô cuồn cuộn lên rừng
qua Hải Vân
sóng cứ trắng lên gành đá đen
bọt tan nhanh trong mù sương tháng Chạp
phố mấy mươi mùa vắng khuất
chim sẻ có về ngồi mái rêu khô
kêu buồn thảng thốt
vùng trí nhớ mù khơi
thư viện mùa thi em tóc ngắn
ngồi gọi thầm tên mình
như anh từng gọi em…