Hồi quang

|

Chẳng thể nào thức dậy sớm hơn mặt trời thức giấc
bình minh cho em phải vay mượn mặt trời
tôi chỉ có một bình minh ký ức
từ độ quê nhà câu hát đẩy vòng nôi
Những thiên thần vá áo non sông
hình hài âm thầm thân cò thân vạc
mặt trời mọc bên trong lồng ngực
ngọn lửa đốt đồng lãng mạn khói vu vơ
Tiếng lanh canh gáo dừa khua vào mái, vào chum cả tiếng vo gạo, tiếng thổi phì phò
lách tách nổ từng que củi
bình minh ngời ngời từ tiếng reo của lửa
môi mẹ cau trầu đỏ quạch trước hừng đông
Chị gánh nước đêm đêm là những chuyện chơi
trăng chị gánh về nuôi giấc mơ là chuyện thật
tiếng gầu va vào thành giếng khuya bật lên thanh âm vô tận
mặt trời mọc trên môi người không kể ngày đêm
Chuyện cây và người chia những nỗi đau
ngày mẹ mất băng tang đeo cả vườn cây như đeo trên đầu trẻ nhỏ
trầu rụng vàng sân nỗi buồn có thực
tình đất nghĩa sông ai trả hết bao giờ
không trả nổi nên đá biết thay người tạc lời nguyền trống mái
không trả nổi nên đá biết thay người khắc cốt vọng phu
không trả nổi nên đá biết thay người ghi xương phụ tử
rêu xanh ơi! tôi cúi lạy triệu lần

Chẳng thể nào thức dậy sớm hơn mặt trời thức giấc
bình minh cho em phải vay mượn mặt trời
tôi từ buổi hừng đông đỏ hỏn
con mắt đói lòng ngong ngóng sợi tao nôi.

                                                                                                    NGUYỄN NHÃ TIÊN