Mùa hè

ĐINH LÊ VŨ |

Bây giờ là mùa hè
Mùa của những vòm mây trắng
Anh nhớ khoảng trời đầy nắng
Ngày chúng ta hai mươi...
Mùa hè in hình đôi môi
Chúng ta hôn nhau dưới tán phượng già nở hoa đỏ rực
Lũ ve trong sân trường không hề biết lặng im đúng mực
Chúng hồn nhiên kêu vang.

Bây giờ là mùa hè
Trời xanh trong, nắng chói lọi
Chúng ta có những mùa rong chơi không hề mệt mỏi
Và hát ca
Những bài hát ngọc ngà
Những bài hát thời tuổi trẻ
Sau này bất kỳ lúc nào đó nơi nào đó chúng vang lên
Đều làm con tim anh thổn thức
(Có ai tin gã đàn ông từng đi qua những ngày tháng vô định lênh đênh
Lại thổn thức vì bài hát mùa hè năm cũ).

Bây giờ là mùa hè
Khí trời ngột ngạt
Nơi anh sống nhiệt độ nóng như thiêu như đốt
Anh không dám ra ngoài kia gặp mặt trời mùa hè đang riết róng sôi lên
Không dám rời căn phòng máy lạnh êm êm
Anh không dám mặc áo sơ mi tay trần đạp xe băng băng ngoài nắng
Như một mùa hè xa rất xa
Chúng ta đạp xe bên nhau trên bờ biển vắng
Tay trần, đầu trần
Chiếc áo đầm in hoa của em mềm mại tung tăng
Mái tóc em xõa tung bay chấp chới
Tiếng cười em như say
Huyên náo cả một vùng mùa hè đầy nắng
Thơm nồng...

Mùa hè của chúng mình bây giờ
Quá nhiều âu lo
Quá nhiều mệt mỏi
Những mệt mỏi hằn lên khuôn mặt mình những nếp nhăn
Chúng ta dường như bỏ quên những kỷ niệm
Bỏ quên cái nắm tay
Bỏ quên tiếng cười
Bỏ quên những ngọt ngào náo nhiệt ngày cũ...
Chỉ có mùa hè là không quên chúng ta
Nỗi thổn thức khi nghe lại một bài hát xưa luôn là nỗi thổn thức có thật
Đau đáu và có thật
Khi hè về.