Nhật ký gió cuốn

PHẠM TẤN DŨNG |

Lật nhật ký vạt áo gió cuốn
hơi gió phả lên đường mòn 
tiếng chim xô ngang lưng gió
bơi thênh thang trong mắt bò tròn đen…      

Những đứa trẻ Thu Bồn
chân dừng trên đá
ngủ mê hòn kẽm đốt lửa tuổi thơ
uống no tinh khí đất trời
hát vang bài ca mưa nguồn chớp bể
cùng rủ nhau ngâm mình bốn phía lũ tám phía lụt
trăm bận bão giông có hề chi
con ngựa tìm nơi sinh ra con cá hồi ngược dốc
và bình minh chẳng nhớ buổi hoàng hôn  

Những đứa trẻ
bấm chân vào đất nền áo nâu
cất tiếng cười hóa cỏ
những chiếc phao câu đứt lưỡi
tiếng bìm bịp trôi sông chở theo cánh diều chết yểu
tiếng dế than trời nỗi niềm cắn cỏ ngậm môi
gió bấc lẫm ký ức
kiểng quê chảy đều đều những mạch ngầm trong mạch
những hạt mưa trôi theo sóng nước
những nếp nhăn tròng trành
giữa đại ngàn vừa vút bóng thiên di…

Những chiếc lá vàng rã mục chiều thu
những cánh tay lượm hạt mưa đêm bỏ quên vào tóc
những giọng khàn gọi ước mơ như có lần dúi mơ ước vào ngực
những ngọn đèn không biết sáng về đâu
những bọt bèo không lách nổi ổ gà của sóng
những hòn than đỏ còn hâm nóng màu rêu…

Lật nhật ký gió cuốn
gió trung du rào rào vết xước
sông hồ người lênh đênh
chuông chùa trổ giữa mùa shala nở…

Những đứa trẻ Thu Bồn
dừng chân nơi đầu ghềnh cuối bãi
mùa của mùa hoa lau nở
gió là gió đầu non lưu luyến gió đầu đông
những bàn chân bấm vào đất nẻ vào cát bỏng
khói bụi mịt mùng sững phố đau quê
những đứa trẻ Thu Bồn ngâm chân cửa bể
trâng trâng những con mắt thuyền quên ngủ
huýt gió bài ca dã tràng
đời riêng ngọn dừa soi bóng
nguồn thì đang mưa bể chớp phía chân trời

Những trang nhật ký gió cuốn
ngày tháng giêng đêm tháng ba
bóc nỗi nhớ vầng trăng xưa một đóa
gã say buồn
uống nốt buổi chiều quê.