Những bài thơ mùa thu

|

I. Cuối chiều ta tựa câu thơ
    Lẫn trong sương khói qua bờ sông xa
    Bóng ai đứng giữa vườn cà
    Tựa như dáng mẹ giữa tà dương thu !
ll. Phố vào thu nắng vàng như nỗi nhớ
    Con bướm trắng bay đâu để chiều tím đợi chờ
    Chiếc lá buồn nằm nghiêng trên thảm cỏ
    Se se lòng chút lạnh gió heo may
     Phố vào thu chiều không uống cũng say
     Cứ chếnh choáng liêu xiêu từng ngõ nhỏ
     Cứ đi tìm một con đường lá rụng
     Một người thương của thuở lá me bay
     Ơi Tam Kỳ phố nhỏ như bàn tay
     Em cũng nhỏ giữa mây trời xa lắc
     Ta mộng du giữa chiều hát ru cùng gió
     Phố đã vào thu em vẫn không về!
lll. Một nhành hoa nằm ở lưng đồi
     Một vòng khói hương bay tỏa về trời
    Tháng mười một hoang đồi hoa sim không nở
     Anh ngồi bên em nhổ bông cỏ may
     Chúng mình xa nhau đã năm ngàn bốn trăm bảy lăm ngày
     Chiếc áo em mới mặc một lần vẫn còn nguyên màu tím
     Giáo án mở ra vẫn còn bài em đang soạn dở
     Giọng nói tiếng cười em như quanh quẩn đâu đây
     Tháng mười một năm nào trời cũng hay mưa
     Một mình anh giữa hoang đồi đầy gió
     Một mình anh mơ về con bướm trắng
     Đã bay xa giữa vời vợi mây trời
     Bao nhiêu ngàn ngày đã đi qua cuộc đời anh
     Có những ngày đông tím tái
     Bốn mùa đi qua cuộc đời anh
     Mỗi mùa thu ở lại
     Một mùa thu day dứt mãi!

                                                    DƯƠNG ĐỘNG VĂN HÀ