RỪNG XƯA

|

Về rừng xưa
Tìm dấu mòn trên cội cây móc võng
Đồi Bàn Cờ, chiều buồn mưa bụi
Lòng người run những cơn dông
Đất im lặng
Hình hài em tan trong đất
Cây  rừng chốn cũ ngẩn ngơ đau
Tấm bia mục thời gian gãy vụn
Có tìm được tên em trong hoang vắng không cùng
Tay anh ướt lạnh mưa rừng
Mò mẫm trong huyệt sâu còn chút chi sót lại
 Gói mảnh đời em trong vuông vải
Đưa về nơi mẹ thuở trong nôi
Nghe câu hát ru ngày ấy xa vời
Đau lòng anh và đồng đội giọt chiều rơi.

                                                           VŨ GIANG