Những vần thơ về biển đảo quê hương

VÕ VĂN TRƯỜNG |

Các giai phẩm báo Tết Giáp Ngọ 2014 đều dành diện tích “đất” nhất định để đăng thơ như một món ăn tinh thần không thể thiếu dành tặng bạn đọc. Điều đặc biệt nổi lên so với mọi năm là các trang thơ báo tết năm nay với chủ đề về biển đảo thân yêu của Tổ quốc được đề cập khá nhiều. Đúng như lời giới thiệu trang thơ trong một giai phẩm báo tết: “Việt Nam dải đất hình chữ S thon dài có 3 mặt giáp biển. Bởi thế hình ảnh Tổ quốc luôn in đậm trong tim mỗi người con nước Việt như một phần không thể tách rời. Và tình yêu biển đảo hết sức tự nhiên như đất, như nước, như khí trời…”.

Chốt tiền tiêu đảo Đá Tây. Ảnh: TAM MỸ
Chốt tiền tiêu đảo Đá Tây. Ảnh: TAM MỸ

Lần giở những trang thơ trên các giai phẩm báo tết, người viết bài này thật sự xúc động trước những cảm xúc chân thành và hết sức thiêng liêng của các nhà thơ khi gửi gắm tình yêu của mình vào những câu thơ. Với biển đảo thân yêu, với người lính nơi đầu sóng ngọn gió, các anh phải đón cái tết xa gia đình, người thân vì nhiệm vụ cao cả mà Tổ quốc trao cho. Làm sao không xúc động khi đọc lại những câu thơ: “Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng/ Biển một bên và em một bên” (Thơ tình người lính biển - Trần Đăng Khoa). “Tổ quốc nhìn từ biển” của Nguyễn Việt Chiến theo tôi có lẽ là bài thơ hay nhất viết về biển đảo trên giai phẩm báo tết năm nay. Hãy cùng nhà thơ hòa chung dòng cảm xúc khi nghĩ về Tổ quốc, khi nghĩ về dân tộc 4.000 năm không ngơi nghỉ như người mẹ Việt Nam mà nhạc sĩ Hồ Xuân Hương trong bài ca “Dáng mẹ” đã tự hào thốt lên: “Nghiêng vai gánh Trường Sơn, xây lũy cao thành quách/ xoay lưng chắn biển Đông/ Ngăn sóng to cuộn thét…”. Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến cũng đã đặt ra nhiều từ “nếu” và trả lời cho nó bằng cả câu chuyện lịch sử chống xâm lăng của dân tộc nhìn ở từng góc độ khác nhau: “Nếu Tổ quốc nhìn từ bao hiểm họa/ Đã mười lần giặc đến tự biển Đông/ Những ngọn sóng hóa Bạch Đằng cảm tử/ Lũ Thoát Hoan bạc tóc khiếp trống đồng”.

Với Nguyễn Khoa Điềm “Tháng tư ở Trường Sa” là những cảm xúc đằm sâu trong một lần ra đảo. Thiêng liêng biết bao những tên gọi giữa biển trời. Có cảm nhận hết nỗi đau thương mới hiểu niềm tự hào có được: “Song Tử Tây/ Sơn Ca/ Nam Yết/ Trường Sa lớn/ Thuyền Chài… hãy đọc thầm tất cả/ Dù một lần/ Trước sóng gió mịt mù/ Bằng tiếng Việt/ Buồn vui máu lệ…”. Nguyễn Thế Kỷ trong “Thao thức Trường Sa” lại đưa ta quay về những trăn trở, trách nhiệm của thế hệ hôm nay với lịch sử, với thế hệ cha ông từng không tiếc máu xương, thẳng tiến Trường Sa, Hoàng Sa để giữ yên bờ cõi. “Biển dẫu yên mà lòng ta lại động/Lắng tin xa những cơn bão chập chờn/ Bỗng hiển hiện trang sử thời mở cõi /Máu cha ông còn bầm đỏ hoàng hôn…”. Là người con nước Việt, nguyện được làm một cột mốc giữa biển Đông chắn quân thù xâm chiếm, nguyện làm một cây đèn biển như Nguyễn Bảo trong “Bài thơ tình tặng người gác đèn biển” là: “Có tình em tim anh thêm thắm đỏ/ Làm một cây đèn biển sáng trời xa”.

Tình yêu biển đảo, tình yêu đất nước là những mạch nguồn xúc cảm để các nhà thơ viết nên những vần thơ làm lay động lòng người. Và vì vậy, các trang thơ trên các giai phẩm báo tết năm nay, đã gợi cho người đọc thêm yêu biển đảo quê hương...

VÕ VĂN TRƯỜNG