Truyện ngắn

Mong manh phận người

HỒ LOAN |

 - Chú giàu thật ấy!

- Răng  con?

- Chú sắm được những sáu ngón trên một bàn tay, chẳng bù cho nội con. Nội con có bốn ngón thôi hà.

Lặng thầm

THÁI HIỀN |

Bạn kể đêm qua giật mình, tỉnh giấc, quay sang thấy Di đang khóc.

Di khóc trong mơ. Giấc mơ ú ớ những âm thanh không rõ tiếng. Chỉ có giọt nước mắt lăn xuống. Di cười buồn, ngồi dậy ngả đầu xuống khung cửa sổ. Gió lất phất trong căn phòng nhỏ. Cảm giác sao buồn thấm thía. Di đã mơ giấc mơ gì vậy? Sao giờ tuyệt nhiên không còn nhớ được gì. Trong giấc mơ của Di có anh không?

Mắt cười mênh mông

NGUYỄN THỊ THANH THẢO |

Quỳnh bất ngờ hỏi thăm về căn nhà có cánh cổng ngõ màu vàng đậm khi anh còn ở chung với bố mẹ. Căn nhà đó, anh đã rời xa hơn mười năm từ khi con gái đầu lòng chào đời. Cánh cổng giản dị nơi anh đang sống chỉ tạm ổn so với căn nhà với nhiều chi tiết khá độc đáo mà anh đã dày sức đầu tư. Câu hỏi của Quỳnh gợi nhớ niềm vui tuổi nhỏ mỗi khi tình cờ ngang qua nhà một ai đó, quan sát miên man chiếc cổng ngăn cách giữa những ngôi nhà. Niềm vui thôi thúc anh trở thành một kiến trúc sư để rồi khi trở thành một người chuyên tâm cho những căn nhà đẹp, anh lại quên mình từng sống với những ước ao thuở thiếu thời.   

Đưa mây về trời

KHƯƠNG QUỲNH |

Trưa oi nồng, thằng Cò không ngủ, nó kéo tôi ra rặng tre già đầu xóm, chỉ để hỏi: “Không biết bà nội về trời rồi thì ước gì?”. Tôi không biết trả lời ra sao, hai đứa lặng thinh, nằm ngửa mặt ngắm những áng mây trắng nổi bật trên nền trời xanh ngắt. Mai là bốn chín ngày của bà nội.

Dòng sông đợi nắng

NGUYỄN BÁ HÒA |

Con sông đổi màu theo từng đợt nắng. Khi hoàng hôn vừa chớm, những tia nắng cuối ngày rơi rớt, mặt sông vàng lên nỗi buồn của một cuộc chia ly. Buổi sớm khi mặt trời còn phía sau hàng tre, nước sông xanh tối, lẫn trong màu sẫm đó những con đò nhỏ cũng mù mờ cơn mơ của đêm.

Nước mắt nào cũng về với biển...

PHAN THỊ QUẾ HÀ |

“Má! Má ơi…”. Nghe tiếng con gọi thất thanh trong đêm vắng, bà Nga giật mình tỉnh giấc, mồ hôi toát ra ướt đẫm cả lưng áo. Đêm nay cũng vậy, giấc mơ hãi hùng lại đến, đúng là tiếng con bà, đứa trẻ lìa xa cõi trần lúc mới gần bốn tháng tuổi. Bốn tháng tuổi khi no sữa nó cười, khi đói sữa lại khóc, chưa biết nói, nhưng lạ trong những giấc mơ nó lại biết cất tiếng gọi má? Tiếng gọi thảm thiết làm trái tim bà đau xé.

Một giấc mơ qua...

THÁI HIỀN |

Thụy đứng tần ngần bên cửa sổ. Ánh trăng mỏng rọi xuống khu vườn, những tán lá xanh lấp loáng. Hình như có cả sương rơi. Thụy ngước nhìn vầng trăng nghiêng bỗng dưng nước mắt chảy hoài. Gần mười năm ở trọ thành phố, Thụy chưa một lần ngắm trăng. 

Mưa ở thành phố lạ

SONG NINH |

Tôi viết email xin nghỉ phép dài ngày, dùng đủ số ngày nghỉ của năm ngoái còn sót lại, cộng với một nửa số ngày nghỉ phép của năm nay cho chuyến hành trình mà tôi đã đợi chờ tự rất lâu. Dấu chấm than cuối cùng trên email xuất hiện, cũng là lúc email được gửi đi.

Mùa xuân phía trước

NGÔ THỊ THỤC TRANG |

Mùa xuân đã ở lại phía sau. Bà Lành vừa quét sân, vừa nghe radio. Cô phát thanh viên chương trình văn nghệ có giọng ấm và mềm, nói như thủ thỉ cho riêng bà vậy. Ừ, bà biết rồi, cây mai trước sân đã rụng hết hoa vàng, rụng luôn đến lũ hạt đen nhánh. Mọi năm vẫn có người đến xin hạt mai về gieo, nhưng năm nay bà chẳng thấy ai. Hay lúc bà ở trong nhà, người ta đến mà bà không biết, họ tự hái rồi, đáng gì mấy hạt mai mà phải gọi bà ra. Mà cũng có thể người ta có gọi, nhưng bà không ghe thấy. Là bà đoán thế.

Nghệ danh

KHƯƠNG QUỲNH |

Chiếc xe máy cà tàng chở hai người đàn ông to như hộ pháp làm náo động không khí buồn hiu hắt của xóm Tre. Bọn trẻ con mũi dãi thò lò chạy theo chiếc xe đi như bò, đang rao những cái tên thật kêu: “Đêm nay, tại sân bóng xóm Tre, chương trình ca nhạc đoàn lô tô với sự góp mặt của ngôi sao Mộng Tuyền, Bích Ngọc, Tố Trân…”.

Quán chủ

NGUYỄN TẤN ÁI |

Quê hương, ai cũng có một quê hương, là cây ổi sau nhà, vườn cà trên rẫy, là má lúm đồng tiền trên bầu má nâu non.

Một đêm khó ngủ

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Mười rưỡi tối, cái tin toàn khu phố bị cách ly được truyền đến tai Tĩnh lúc anh đang chuẩn bị đi làm. Nửa tiếng nữa phải có mặt để giao ca, biết tính sao đây? Còn chưa kịp nghĩ gì đã thấy tiếng bàn tán xôn xao từ dưới sân lan dần lên từng tầng khu nhà tập thể.

Dựng nhà kho

NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNH |

Nàng dừng gõ máy tính. Sau đó một tay chống cằm, dùng móng của bàn tay còn lại cạo dấu sáp nến trên bàn. Chính xác là nàng đặt móng tay bên ngoài dấu sáp, sau đó tấn công từ từ vào trong. Sáp nến bật lên như bọn tàn quân chạy táo tác.

Những ngày nghỉ khác

THANH THẢO |

Đương khi tôi còn đang nghĩ vẩn vơ không biết hôm nay sẽ chơi trò gì thì dì Châu gửi sang cho một hộp quà. Một hộp quà đến nhà trong buổi sáng trời đẹp thật thú vị biết bao. Vừa nghe tiếng chuông kính koong vang lên, chị em tôi đã sốt ruột muốn chạy ra. Mẹ tôi, cũng như bao lần dè dặt bảo: “để đó mẹ ra mở cổng xem ai, các con cứ ở yên trong nhà”. Chưa bao giờ thần kinh của tôi bị kích động bởi những tiếng chuông kêu cửa như thế. Tôi sợ sự xuất hiện của một người xa lạ nào đó, rất có thể họ không an toàn.

Một mối tình

THÁI HIỀN |

Cơn mưa buổi chiều dội xuống những tòa cao ốc trong thành phố như những thác nước. Nhưng vào lúc hoàng hôn cả bầu trời bừng lên thứ ánh sáng lấp lánh đầy nuối tiếc. Tôi nhìn thấy ký ức tuổi hai mươi khẽ khàng lướt qua, miên man nghĩ về những ngày tháng ấy. Tôi nhớ ngày xưa đã gặp anh ra sao, đã nói với anh những câu chuyện gì. Lúc gặp anh tôi chỉ mới vừa hai mươi tuổi, buồn vui như mưa nắng. Những đêm mở cửa sổ nằm nghe mưa nhỏ đổ trên mái, lòng đầy ắp những trống trải. Trong một đêm mưa như thế, tôi ngồi dậy mở máy tính gõ lạch cạch những con chữ, những dấu chấm lặng, những nỗi buồn váng vất chạy dài từ dòng này sang dòng khác... gửi tới chương trình Blog Việt. Đâu ngờ bài viết ấy được phát trên Blog radio cuối tuần số 106. Chuyện của tôi và anh bắt đầu từ sự đồng cảm nào đó trong câu chữ. Anh nói rất thích nghe số blog radio ấy, tôi im lặng, lơ mơ nhìn ra ngoài cửa sổ, khi ấy là mùa xuân, mưa bay lất phất, bầu trời mang màu trắng đục mờ như sương. 

Ngủ yên nhé! Bé cưng...

VŨ NGỌC GIAO |

Con đường cỏ mọc chạy qua một khu rừng già, trên ngọn đồi nhỏ trải dài hoa mua tím. Đứng trên này nhìn thấy được cả những con tàu neo đậu xa tít ngoài khơi. Con đường mòn qua đây có lẽ ngày trước người đi rừng tự khai phá, vừa đủ một người đi, quanh co, lởm chởm đá. Hai bên đường thỉnh thoảng lại mọc lên bụi tầm ma cao bằng đầu người.

Chợ tạm

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Mảnh đất ngay bờ sông, chỗ trước kia lau sậy mọc đầy giờ biến thành chợ tạm. Gió thổi phần phật vào những manh áo lam lũ đang ngồi quay lưng với dòng phù sa mùa nước cạn. Mấy khóm cúc tết bán ế người ta quẳng xuống bờ sông, rễ bám vào đất giờ vẫn tươi nguyên. Màu hoa cúc sáng bừng giữa đám rác rưởi ùn đống dưới sông sau những trận mưa lớn, nước từ thượng nguồn đổ về.

Tuyết

PHẠM THỊ HẢI DƯƠNG |

Không biết tại sao Hòa lại chọn cái chung cư này mà mua. Nó tự nhiên như việc bạn đạp xe từ trường về nhà, nhiều năm trên cùng một con đường, bạn gặp một cái cua và ngay lập tức trong đầu hiện lên đoạn tiếp theo bạn sẽ đi khi qua hết cái cua đó. Là quán tính, nó thôi miên rồi dẫn Hòa đến đây, buộc Hòa thả chữ ký của mình lên tờ biên bản nhận nhà.

Những lỗ đinh

YÊN THƯỜNG |

Rất nhiều chi tiết gợi cảm giác “lặp lại” khi nhìn vào những lỗ đinh. Có vẻ đã rất nhiều người đóng, rồi nhổ những chiếc đinh trên tường. Có những chiếc có vẻ mới nhưng cắm vào chiếc lỗ cũ, như chiếc trên tay Ly bây giờ. Nhìn lỗ đinh cũ im lìm trên tường, căn nhà trông càng cũ hơn.

Phù suy

VŨ NGỌC GIAO |

Tiếng chìa khóa tra vào ổ lách cách, cánh cửa sắt rít lên tiếng “két” quen thuộc, ghê rợn. Cửa phòng giam hé mở, một tia sáng nhỏ len vào. Ông ngồi dưới nền xi măng, bất động. Đêm qua lại mất ngủ, ông trằn trọc đến gần sáng mới thiếp đi.