21 ngày kế tiếp

NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNH |

Đang giữa chừng thì đèn tắt. Cả hai đều chựng lại vài giây. Có vẻ như Lâm còn dang dở công việc. Những ngón tay còn lơ lửng trên bàn phím máy tính. Gương mặt cậu ta có một thoáng khó hiểu trong thứ ánh sáng vàng vọt của đèn đường. Anh cũng ngưng đọc sách, cứ thế nằm yên trên sofa dài. Mọi khi chẳng ai để ý đến ngọn đèn đường, nhưng đột ngột mất điện làm đèn đường nổi bật hẳn lên. Lâm dọn dẹp vài thứ, có lẽ sẽ ngưng hẳn việc viết trong tối nay. Anh thì không có gì để làm, cũng chẳng có gì để nói, nằm yên quan sát Lâm loay hoay cho đến lúc ngủ thiếp đi.

 
 
 

Cho đến lúc anh giật mình thức dậy thì trời đã hửng sáng. Ánh sáng xanh lam hừng lên nơi đường chân trời. Ngọn đèn đường vẫn chưa kịp tắt, thường thì phải đợi đến lúc trời sáng hẳn. Căn phòng nằm trên tầng 3, cao nhất của khu nhà, đủ để quan sát người đi bộ thể dục bên dưới.

Trời se lạnh, một người đàn ông bận áo phông tay dài và loại quần thể dục hai sọc từ tốn rảo bước. Một người khác chạy vượt qua, có lẽ là phụ nữ. Mặc dù tốc độ chạy xóa nhòa vài chi tiết, nhưng mọi thứ vẫn đang bảo toàn khung cảnh thong thả của buổi sáng. Lâm đã đi đâu đó, để lại một khoảng trống mơ hồ trong căn phòng yên tĩnh.

Anh nằm thêm một lúc rồi cũng trở dậy dọn dẹp đồ đạc. Cũng chỉ là bỏ quyển sách đang đọc vào túi xách, mặc áo khoác và xếp lại tấm chăn trên sofa. Mọi thứ còn lại giữ nguyên. Mớ giấy trắng bày lộn xộn trên sàn. Vài ba chồng sách lặng yên. Một tờ giấy pơ luya lay lay góc dưới sàn nhà, chực chờ bay đi. Anh nghĩ thật lạ, không hiểu luồng gió đến từ đâu trong căn phòng gần như đóng kín! Tuy nhiên suy nghĩ ấy chỉ như một dợn sóng, trước khi anh đóng cửa và nhanh chóng rời khỏi đó.

Cuối năm, văn phòng ngập trong công việc. Chủ nhà cũ đột ngột bán nhà, buộc mọi người phải dời đi trong vòng hai tuần lễ. Hoặc anh có thể mua luôn căn nhà này cũng được, đỡ phải dời nguyên cả văn phòng đi. Anh nhìn quanh. Kệ tủ chất đầy hồ sơ đến mức trĩu xuống. Một cái tổ tò vò nép trong góc phòng. Máy lạnh chạy rột rẹt.

Minh là trợ lý của anh, những ngày sau đó cậu ta thăm dò khắp khu trung tâm, xem xét những nơi có vẻ phù hợp trong bản tin quảng cáo nhà đất. Thế nhưng đến cuối tuần thứ nhất vẫn chưa tìm được mặt bằng thay thế. Lại thêm đây là thời điểm kiếm tiền tốt nhất trong năm. Nhịp hoạt động của mọi người trong thành phố có vẻ đã gấp gáp. Thanh lý mớ hợp đồng tồn đọng để đòi nợ, rải thông tin chào mời khách hàng... Vừa chạy việc công ty, vừa tìm kiếm mặt bằng thay thế, tuần đó cả văn phòng đều cảm thấy gần như kiệt sức.

Đến giữa tuần thứ hai vẫn không có tín hiệu khả quan, anh đột nhiên nghĩ tới phòng viết của Lâm. Gọi là “phòng viết của Lâm” nhưng thực ra cả hai đã cùng trả tiền thuê nhà. Nằm giữa trung tâm thành phố. Cách không xa khu mua sắm và các trạm xe. Bên trong lại khá yên tĩnh và rộng rãi. Nhà cửa quanh đó đều không xây dựng quá cao. Mọi thứ vừa phải và thoải mái nên cả anh và Lâm đã quyết định thuê nó lâu dài chỉ để làm những điều mình thích. Giống kiểu có một căn phòng sinh hoạt tách riêng khỏi căn nhà đang ở. Lúc rảnh có thể đến đó, miễn khách khứa. Nằm dài trên sofa đọc nốt quyển sách mà mình yêu thích. Nghe một bản nhạc từ loa du lịch kết nối qua bluetooth. Pha cà phê bằng ấm moka, thỉnh thoảng có thể nấu chút gì đó đơn giản bằng bếp từ. Có khi Lâm ghé đến liên tục trong nhiều ngày. Có khi anh ta biến mất trong một thời gian dài cho đến khi cảm hứng sáng tác quay trở lại.

Anh gọi cho Lâm. Tiếng chuông đổ dài cho đến khi anh sắp bỏ cuộc thì đột ngột nghe thấy tiếng đứt.

- A lô - là giọng phụ nữ.

- A... ai đó ạ?

- Vô duyên! - Bên kia có tiếng lào xào, như thể không gian của một buổi hội nghị sôi nổi đang chảy tràn qua tai nghe điện thoại - Anh tìm ai?

- À xin lỗi chị, có phải đây là số điện thoại của Lâm không?

- Không. Lâm nào? À! Tôi mới mua sim này không lâu.

Anh xin lỗi thêm một lần nữa trước khi quyết định cắt máy. Chị ta không buồn ừ hử đáp trả, chỉ có tiếng lào xào thêm vài giây rồi tắt hẳn.

Anh nghĩ ngợi một chút rồi rời văn phòng. Gọi điện thoại không được thì đành thân chinh đi tìm Lâm.

Cánh cửa căn phòng im ỉm, mà có lẽ nhìn từ bên ngoài lúc nào nó cũng vậy. Nếu dời công ty qua đây có lẽ phải thay đổi bên ngoài một chút, nhưng gì thì gì cũng phải tìm được Lâm.

Khóa cửa đánh tách, anh đẩy nhẹ cửa rồi bước vào. Bốn giờ chiều, vẫn còn ánh sáng từ bên ngoài xuyên qua cửa gương soi rõ mọi thứ trong phòng. Mớ giấy trắng bừa bộn và sách vẫn ở nguyên chỗ cũ. Cây viết đã khô mực nằm im thít trên sàn. Anh nhận ra khá lâu không trở lại đây, cũng ngần ấy thời gian không gặp Lâm. Thực ra hôm đó cũng chỉ là vô tình anh ghé trùng lịch với Lâm. Mất điện và anh ngủ thiếp đi, Lâm ngưng viết và đi đâu đó. Buổi sáng thức dậy thu dọn và đóng cửa. Từ buổi sáng đó cho đến lúc này có lẽ đã hơn ba tháng. Tuy nhiên không khí bên trong căn phòng dường như đã ngưng đọng lâu hơn một chút, mọi thứ vẫn nguyên như lúc anh rời đi. Tựa như chỉ mới đóng cửa vào sáng nay và rồi quay trở lại. Sáng đến chiều. Giữa lúc đó tờ giấy pơ luya bay từ chân giá vẽ cho đến góc phòng, vẫn hấp háy.

Anh nhìn mọi thứ một lượt nữa. Tờ giấy pơ luya cần mẫn phát tín hiệu. Còn lại tất cả không gì động đậy, chỉ im lìm trượt dài và rồi Lâm biến mất.

Anh viết email cho Lâm vào ngày cuối cùng của tuần thứ hai. Tạm thời không còn sự lựa chọn nào khác. Trong email chờ đợi sự đồng ý anh viết kèm lời xin lỗi. Mọi người trong văn phòng dọn dẹp ngay trong hôm đó. Anh tự tay thu dọn đồ đạc và mọi thứ thuộc về Lâm. Anh không đóng thùng chúng lại mà chỉ dịch chuyển về một góc. Kiểu như chỉ chỉnh lại tỷ lệ diện tích sử dụng. Sách, ghế tựa, ấm pha cà phê, mọi thứ...

Việc dời văn phòng diễn ra trơn tru, không có gì bất thường xảy ra ngoài việc Lâm vẫn không hề liên lạc. Nói như vậy là vì ngoài điện thoại, xưởng vẽ và chỗ làm việc, anh không còn cách nào để tìm thấy cậu ta. Chỉ có cách ngồi vậy và chờ đợi.

- Em đã thử dò hỏi vài chỗ nhưng không có thông tin của Lâm - Minh nói trong khi đứng hút thuốc bên ngoài hành lang. Khi đó mọi người đã làm việc ở văn phòng mới khoảng hai tháng.

- Đành chịu vậy! - Anh nói. Đúng là chỉ còn cách duy nhất là ngồi đợi cậu ta xuất hiện.

Im lặng một quãng.

- Ở đây cái gì cũng ổn, nhưng em hơi ngại việc có ruồi.

Minh dụi thuốc vào thùng rác. Loại thùng thường đặt ở hành lang khách sạn, có gạt tàn ở trên và trông lúc nào cũng bóng loáng.

- Ruồi?

- Dạ. Mà lại còn là ruồi trâu. Anh có biết quanh đây có bãi rác công cộng hay gì tương tự không?

- Không lý nào lại có một nơi ô nhiễm ở ngay trung tâm như thế này?! Trước đây tôi chưa từng thấy con ruồi nào bay vào đây. Khu vực này khá sạch sẽ, đây lại là phòng cửa kính thường đóng kín mà.

- Cũng không phải là vấn đề. Chỉ là hơi kỳ lạ thôi. Hình như chỉ có một con cứ quanh quẩn suốt.

- Nếu chỉ có một con thì cứ đợi nó chết đi thôi.

Không hiểu sao vừa dứt lời thì bụng anh lại nhói một cái. Cơ hoành bị rút lại trong tích tắc. Một sợi cảm giác mơ hồ lướt qua, vừa quen thuộc vừa đáng sợ. Như thể đã nằm sẵn đâu đó và vừa bị rút ra đột ngột. Cảm giác đó khiến anh cảm thấy không mấy thoải mái. Anh dụi điếu thuốc còn quá nửa rồi trở vào văn phòng làm việc.

Anh đã nghĩ “một con ruồi” không phải chuyện đáng bàn, cho đến khi nó bắt đầu quanh quẩn bàn làm việc. Con ruồi lừ đừ đậu trên màn hình laptop. Anh gõ nhẹ. Con ruồi đậu vào cẳng tay, đậu vào xấp giấy tờ cần ký trên bàn, di chuyển qua lại trên đó rồi bay đến chỗ bình hoa tươi mới cắm. Lát sau nó âm thầm biến mất, cho đến khi anh bắt đầu quên thì nó lại xuất hiện. Cứ thế len lỏi trong lòng anh, lục lạo theo hơi thở dọc xương sống và cơ bụng.

Có thể nó chỉ là một con ruồi đi lạc từ vùng khác đến đây. Một-con-ruồi-đi-lạc, nghe thật ngộ nghĩnh và sai. Con ruồi được sinh ra ở nơi bẩn thỉu và nó mang tín hiệu tương tự vậy. Con ruồi khó có thể nào đi lạc, nó chỉ có thể đi theo thứ tín hiệu thu hút nó.

Văn phòng cuối ngày không còn ai. Chỉ còn một mình anh trong thứ ánh sáng vàng não nề của đèn đường. Anh tựa người hẳn vào ghế, cảm thấy cần chợp mắt một lúc. Anh cố giữ mình không nghĩ gì, nhưng con ruồi cứ thế quanh quẩn khắp. Với tiếng rò rò lúc xa lúc gần, với những sự đụng chạm nho nhỏ nhưng đầy dè bỉu. Trên cánh tay trên vai trên trán, thậm chí có lúc ngập đầy trong hơi thở. Anh cứ nằm vậy vì chẳng biết nên cư xử như thế nào với nó. Cứ thế cơ bụng cứ co lại và giãn ra, rồi gương mặt Lâm hấp háy dưới ngọn đèn đường. Vòng đời của một con ruồi hình như là 21 ngày. Việc duy nhất chúng ta có thể làm là chờ đợi.

- Anh cắm sạc điện khoảng 3 tiếng. Có thể xài nó suốt 10 ngày.

Người bán đồ điện gia dụng chìa cho anh một cái vợt đập ruồi bằng điện. Trông như cây vợt tennis với lưới bằng kim loại. Trên đường lái xe về văn phòng, anh mường tượng mình đứng trên sân tennis với cây vợt đập ruồi trong tay. Ruồi bay đến và cứ thế anh đưa vợt lên bắt. Bên kia sân không có ai, bởi vì con ruồi bị dính chặt vào lưới sắt 3 lớp. Nó không dội đi như một quả bóng. Và anh cứ thế đứng một mình trên sân, lầm lũi và dính chặt.

Con ruồi lại rò rò trước mặt. Nó khiến anh mất tập trung trong việc giải quyết mớ công việc ở văn phòng. Vậy mà anh giấu tiệt cái vợt điện. Tệ lắm là chỉ cần đợi cho nó kết thúc vòng đời. Việc duy nhất anh có thể làm là chờ đợi.

Và rồi con ruồi chết thật. Minh chỉ cho anh thấy con ruồi nằm lật ngửa trên kệ hồ sơ. Cẳng chân nó khô queo và phơi trơ trụi. Thân nó màu ánh xanh, có chút lấp lánh của lửa tro tàn. Anh chỉ nhìn nó trong khoảng ba giây. Cái vợt bằng điện giấu trong kệ tủ hấp háy. Anh thấy mình đứng dán chặt chân trên sân tennis. Con ruồi rơi trên mặt sân.

Lâm vẫn không tung tích. Hay Lâm đã bay hơi khỏi mặt đất, như thể nước bay hơi, phần trên bề mặt, rồi đến phần tiếp theo, phần tiếp theo. Cứ thế mọi liên kết tan vỡ. Cho đến khi mọi đồ đạc của Lâm trong góc phòng đều đứt gãy tín hiệu, chúng chỉ còn cái xác rỗng không nằm trơ vó, ánh xanh tro tàn.

Sáng hôm sau trời đổ một cơn mưa đột ngột xuống thành phố. Anh bị tiếng mưa đánh thức và nhận ra mình đã ngủ quên ở văn phòng thêm một đêm nữa. Cơn mưa khá lớn, không ai đi bộ dưới con đường. Chỉ có ánh sáng đèn đường vẫn miệt mài soi tỏ. Anh nhìn mưa tạt vào cửa kiếng, đầy những vệt dài trượt xuống. Có khi chúng hòa cùng nhau thành những hình thù kỳ dị rồi mau chóng vỡ tan. Chúng làm anh nghĩ về những bông hoa trên cánh đồng, hấp háy sáng. Anh nghĩ về cách anh đứng trên sân với cây vợt điện trong tay, hấp háy sáng. Rồi anh bay hơi từng lớp, cứ thế đứt gãy và hòa tan, cho đến khi không còn một tín hiệu trên sân.

Anh nghe thấy tiếng rò rò, lẫn trong tiếng mưa bên ngoài. Tiếng rò rò nhỏ và mảnh, yếu ớt lay động. Tiếng rò rò ở đâu đó trong căn phòng, hấp háy tín hiệu 21 ngày kế tiếp.