Nỗi nhớ mùa đông

;
Thứ Sáu, 06/01/2017, 08:45 [GMT+7]

Buổi sáng trời ảm đạm. Sương nặng trĩu, rơi trước hiên nhà... Cơn gió mùa đông len lỏi trong những nhành cây, ngọn cỏ, ngoài cánh đồng, trên các nẻo đường... Cái lạnh về. Mùa đông gợi nhớ, gợi thương. Bao tình yêu lãng quên, mang những nỗi niềm xưa cũ trong vò võ cô đơn.

Ảnh minh họa. Nguồn: internet.
Ảnh minh họa. Nguồn: internet.

Mưa! Mưa một trời yêu. Yêu một đời mưa. Gió gào thét. Ngựa hoang tung bờm về miền cô liêu. Em liêu xiêu tung tóc đầy trời… Những lúc một mình, quá khứ vùi sâu, dâng tràn trỗi dậy. Chênh vênh chiều. Chập choạng chiều… Quên quên, nhớ nhớ. Cái nặng lòng mà chẳng thể buông. Hàng mi cay xè mà không thể khóc. Trái tim có lúc điên dại mà chẳng thể quên... Quá khứ hoang hoải mờ sương nhạt nhòa. Vệt buồn loang nơi miền ký ức không ngủ yên. Nụ cười đông đặc. Khắc khoải. Ánh mắt. Bờ môi. Bàn tay lần tìm… Những mùa đông xưa cũ. Lang thang phố vắng, miền đồi, bất tận cánh đồng mùa nước nổi. Đi qua năm tháng nắng mưa. Cảm xúc vui buồn vương trong ánh mắt, nụ cười. Một mình. Một mùa đông. Lạnh. Cô đơn. Thoáng rùng mình. Mùa về nhanh quá!

Em là loài chim? Chẳng biết giờ này em về đâu. Chỉ nghe tí tách những giọt buồn. Chợt nhớ trời nay đã mùa đông. Hay là chim sáo đã sang sông… Có phải em là chim báo bão? Để lòng anh sóng cuộn ba đào. Hay cánh én báo mùa xuân mới. Gieo vào đời anh hạt mênh mông...

Mùa đông nhiều tên gọi: mùa khói, mùa nỗi nhớ, mùa yêu, mùa nỗi buồn, mùa kỷ niệm, mùa lạnh… Thôi thì cứ gọi mùa đầy cảm xúc. Vì ai cũng co cụm lại để nghĩ suy. Trời lạnh căng. Hà hơi ra khói như trò ảo thuật. Đó là mùa yêu thương. Những miền hoài niệm, những bờ vai ủ ấm và những bàn tay kiếm tìm sẻ chia. Ngày ngắn và nhiệt độ thấp. Mùa cuối cùng trong năm.

Chụp lại mọi cảm xúc mùa đông, sẽ được nhiều gam màu, trong nhiều không gian tương thích: vách tường loang từng mảng vữa qua năm tháng, em bé bán báo bên đường má đỏ lạnh run, hàng cây trụi lá, thân gầy guộc, lặng yên hứng gió lay lắt... Tiếng gió rít qua khe cửa. Bàn tay, bàn chân người già, cóng lạnh run run. Ngõ nhỏ quán cóc liêu xiêu, hơi khói ấm nồng. Một đêm muộn se lạnh. Nồi bắp dọc đường khói ấm tỏa. Bắp nếp luộc, rang, dẻo thơm nức lòng. Đĩa sắn hấp nóng hổi, có dăm sợi ruột dừa tươi trên mặt... Những món quà quê mùa đông trở nên ngon tuyệt.

Sự cô đơn. Lòng người miền Nam những ngày mưa tầm tã, vội vã chuyển qua những ngày nắng gắt. Miền Bắc đang thời khắc giao mùa. Khoảng cách địa lý cũng là điều trở ngại. Nhưng đâu phải khi nào cũng “nhất cự ly, nhì cường độ”. Tình yêu đích thực, như cục than hồng vùi sâu càng âm ỉ, để rồi rực cháy hơn! Tuy vậy, người ta vẫn cứ sợ. Bởi cái lạnh làm ta muốn gần một ai đó, muốn được yêu thương. Hai đầu xa cách, thật buồn vì không thể bên nhau. Chút ích kỷ thêm chút hương vị chua cay mặn ngọt, thêm chút bổng trầm… Để gọi là tình yêu.

Gió lạnh mang theo mưa phùn cuốn những yêu thương!

HUỲNH VIẾT TƯ

.
.
.
.
.