Chạm vào tháng Mười…

;
Thứ Tư, 11/10/2017, 12:28 [GMT+7]

Chạm vào tháng Mười, những hoài niệm bất chợt được gọi tên, nỗi nhớ quắt quay về một thời xưa cũ như bản nhạc ngân rung từng cung bậc cảm xúc. Sau những tháng ngày lang bạt lòng không bến đậu, tôi nhận ra chỉ có hơi ấm rạ rơm nơi quê nhà bình dị mới đủ sức chở che, nuôi dưỡng tâm hồn để vững bước qua bao gập ghềnh sỏi đá... lắng nghe khúc giao mùa của thiên nhiên bất tận, cảm nhận hơi thở se lạnh mơn man của đất trời. Một sớm giao mùa se se lạnh, bắt gặp gánh hàng hoa đang đi trong làn sương ẩm ướt phía cuối đường, lòng không dưng lại nhớ những cánh hoa cúc bình dị ở quê nhà. Mùi hương hoa cúc không nồng nàn như hoa sữa, chẳng đắm say như hoa hồng, lại hăng hắc nhưng đằm thắm, dung dị. Đôi khi ta ước được rũ bỏ bao tất bật ngược xuôi mà trở về góp nhặt hương đồng gió nội, ru lại giấc mơ có cánh cò cánh vạc chao nghiêng trong gió. Đi dọc đường làng có những cánh hoa cúc dại mong manh, có hoa dâm bụt như lồng đèn đỏ thắm, bước chân bỗng chậm lại, thấy lòng mình bình yên...

Chạm vào tháng Mười, ký ức của những ngày gió mưa bất chợt ùa về miên man trong nỗi xa xót, nhớ thương một thời gian khó. Nhớ tháng Mười năm ấy, ba tôi đi làm xa, ở nhà mấy mẹ con phải chống chọi với những trận mưa trút xuống dai dẳng. Dưới ánh đèn dầu hiu hắt, tôi nhận ra dáng mẹ mỏi mòn thao thức suốt đêm vì thương đàn con mặc không đủ ấm, mưa dột thấm ướt cả gối chăn. Đôi mắt mẹ trĩu buồn, lòng không yên vì lo cho thửa ruộng mới cấy bị ngập úng, đàn gà nấp dưới mái chuồng xập xệ co ro trong gió mưa. Làm sao tôi quên được bao nỗi nhọc nhằn in hằn những vết chân chim nơi khóe mắt của mẹ. Làm sao tôi thôi xa xót đôi gót chân chai sần nứt nẻ, những vất vả nắng mưa mà mẹ đã gồng gánh cả đời vì đàn con thơ dại. Đôi khi thấy mình lạc lõng nơi phố thị xô bồ, giữa dòng đời lắm nỗi nhiêu khê, chỉ ước được trở về quê nhà mà nhen nhóm yêu thương bình dị, ôm vào lòng những giấc mơ tươi sáng…

Chạm vào tháng Mười, chợt rưng rức xót xa khi nhớ về những ngày bão lũ, cả xóm làng ngập chìm trong biển nước. Đám trẻ quê chúng tôi háo hức vì được nghỉ học, túm tụm kết những thân chuối trơn nhẵn làm bè đi bắt dế. Trôi theo dòng nước đục ngầu, từng chiếc bè chuối lênh đênh tìm đến hang của những con dế béo ngậy, trong tiếng cười thơ ngây của đám trẻ quê chân chất, hiền lành. Mà chúng tôi đâu biết rằng, đằng sau niềm vui thơ trẻ đó là nỗi lo lắng trằn trọc, cầu cho trời thôi mưa, nước mau rút xuống để mẹ cha, những người nông dân một nắng hai sương tần tảo với ruộng đồng. Đứng ngồi theo mực nước dâng, ba nhìn trời mưa mà thở dài: “Ông tha chứ bà chẳng tha/ Trời hành cơn lụt hăm ba tháng mười”. Giờ nhớ lại tự dưng mắt cứ rưng rưng… Tôi lại thèm được hít hà mùi khói bếp bình dị mà ấm áp, thân thương. Lòng lại nhớ gian bếp đơn sơ của mẹ, nhớ dáng mẹ tảo tần thổi cơm giữa làn khói chiều ấp iu nồng đượm, phảng phất mùi rơm rạ quê mùa. Giữa những ngày mưa rả rích, bất giác lại ước được hơ đôi bàn tay bên bếp than ấm áp, thổi cho củi ướt mau bén lửa mà mặt lem nhem dính lọ. Rồi cùng gia đình quây quần bên mâm cơm đạm bạc mà chan chứa tình yêu thương. Chỉ thế thôi cũng đủ ấm lòng…

Và tháng Mười như đang ngân lên những âm điệu của nỗi nhớ, trong hơi lạnh bỗng ùa về, nhè nhẹ, miên man…

TRẦN VĂN THIÊN

.
.
.
.
.