Thương nhớ tháng Năm

;
Thứ Hai, 21/05/2018, 16:01 [GMT+7]

(QNO) - Cứ độ tháng Năm về, tôi lại bắt gặp những bông hoa sưa vàng cuối mùa sải khắp mặt đường, sắc hoa bằng lăng tím ẩn dưới con nắng đổ ánh đỏ chạy dài trên khắp nẻo. Đường trở về quê hương vì thế cũng man mác những kỷ niệm tuổi thơ với mùa cũ tháng Năm…

Nhìn cái nắng oi nồng mà chỉ nhớ tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của ba má một đời thủy chung với ruộng lúa, nương khoai, để mỗi độ tháng Năm về lại hối hả thu hoạch vụ mùa. Nhớ những buổi chiều tà nơi miền ký ức, đang ngồi ôn bài trên lưng trâu ngoài gò bãi, nghe tiếng sấm ầm ầm báo có mưa dông thì tôi cùng lũ bạn vội tất tưởi chạy về sân nhà cào lúa, gói ghém thật kỹ bao đậu, bao khoai.

Mường tượng lại cảnh đứa cào lúa, đứa lấy thúng hốt thật nhanh, trút vào bao kịp tránh những giọt mưa vội, đủ thấy lòng mình an yên đến lạ kỳ. Tháng Năm cũng nhắc tôi nhớ về những cánh đồng ngập rạ và cỏ khô đã được hoạch định đốt đồng, để mùa sau nhẹ đi trong việc phát cỏ canh tác.

Đồng khô cằn, đất bùn trở nên cứng cáp, lũ trẻ chúng tôi không còn thú nhào nặn, thay vào đó chỉ có thể tranh thủ phơi mình vui đùa trên những đống rạ khô. Và cứ mỗi chiều, chúng tôi ngồi với nhau nhìn ngắm mấy sợi khói bốc lên nghi ngút giữa trời, tiếc nuối lấy vài ống rơm thổi bong bóng xà phòng gửi ước mơ đến bầu trời cao xa.

Cũng cái tháng Năm bình yên ấy, sau buổi lễ bế giảng kết thúc một năm học, chúng tôi chia tay góc trời phượng vĩ đỏ trên nền ngói cũ rêu phong, chia tay sắc tím bằng lăng đượm buồn sau khung cửa sổ lớp học.

Trong khoảng thời gian hè ít ỏi ấy, tôi cùng tụi con Beo, con Xíu và thằng Bờm tranh thủ ra trảng mót đậu, mót khoai lang. Dưới bóng mát cây bàng già cuối xóm, chúng tôi mỗi đứa chuẩn bị một chiếc rổ tre ngồi đợi người ta thu hoạch.

Sau đó, cả bọn chạy ùa ra tranh giành, lấy cây khoanh lại khu đất của mình rồi bắt đầu thao tác đào, bới những mong mót vài hạt đậu, củ khoai bị đứt rễ còn sót lại dưới nền đất. Rồi cứ thế, mỗi đứa chung nhau ít khoai, nhúm củi và rơm khô để làm món khoai nướng thơm lừng. Đậu phộng thì được phơi và gửi nhà cô Năm nấu kẹo đậu vừa ăn, vừa tỉ tê kể biết bao chuyện mới, cũ.

Lớn lên, đứa trẻ nào trong xóm nghèo ngày ấy đều tìm một hướng rẽ cho cuộc đời. Tôi cũng tìm cho mình một con đường để dấn thân và hy vọng. Không ai bảo ai, không ai hẹn trước một điều gì, nhưng cứ hễ rằng chiếc bánh xe thời gian thoi đưa đến tháng Năm, chúng tôi lại tìm về tuổi thơ như sự nhắc nhớ cần thiết cho mỗi người.

Nơi miền quê thăm thẳm ký ức xưa, chúng tôi chẳng ngại gì cái nắng chang chang hay mấy đợt gió dông gió tố thổi trên cánh đồng. Nơi đấy, chúng tôi thèm một lần tụ lại cùng nhau đủ đầy, an nhiên gác lại mớ bộn bề để nói với nhau chuyện vụ mùa tiết trời tháng Năm, chuyện tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn. Và cả chuyện lớn lên của chúng tôi, chuyện về bao mùa cũ nay đã hóa những niềm nhớ xa xôi!

NHƯ TRANG

.
.
.
.
.