Khu vườn của má

;
Thứ Bảy, 13/04/2019, 15:15 [GMT+7]

Những ngày này phố nắng nóng quá, như nung con người ta trên lò lửa. Ban trưa chạy xe đi làm trong bầu không khí oi bức cùng những lời cảnh báo chỉ số tia cực tím đang ở mức cực kỳ nguy hiểm, ước sao đang được ngồi ngay trong khu vườn của má, một nơi thật nhiều gió, xanh trong và bình yên.

Ảnh: PHƯƠNG THẢO
Ảnh: PHƯƠNG THẢO

Má ban đất, gieo những hạt mầm đầu tiên vào năm 2000. Hồi đó, mới vô miền Nam, nhà trong xóm chưa nhiều, đất còn rộng và chẳng có hàng rào mắc cáo nào. Mấy chục cây xoài cát, đu đủ, chuối vừa ló lên được tí thì bò hàng xóm qua ăn hết. Các cô chú rối rít xin lỗi rồi xuề xòa cười với nhau. Nhưng nhiều bận như thế, chị em tôi tức điên, kêu má hiền chi ác nhơn, phải chửi cho biết mặt. Má nói đâu có sao, thì mình làm hàng rào trồng lại, xóm làng với nhau chớ ai.

Má kiên trì với mấy loại xoài tứ quý, xoài mủ, xoài cát năm này qua năm khác, hết gieo hạt, mua sẵn cây giống đến ghép cành, cách nào cũng thử. Có những cây mới ra đợt trái đầu đã chết, má trồng lại. Riết rồi chị em tôi không càm ràm nữa, cứ thấy má lúi húi ngoài vườn thì ào vô  phụ. Về sau, khu vườn của má không chỉ có xoài mà còn mận, đu đủ, ổi, vú sữa, thanh long, chuối. Má cũng trồng thêm vườn rau với diếp cá, ớt, cải bẹ, hành lá, rau thơm…

Khi kinh tế khá giả, phần lớn nhà trong xóm đều nâng nền, đường đi cũng được bê tông, khu vườn của má  nằm lọt thỏm phía dưới, mưa ngập tứ bề, cây thối từ rễ rồi chết dần, rau úng, lụi hết. Thấy má xót cây, buồn hiu, ba kêu người ta đổ cho mấy xe đất, cả nhà hì hục ban miết rồi cũng thành hình một khu vườn mới. Ở đó, cây ăn quả và rau lại mọc lên xanh mướt. Bởi má bán mỳ Quảng và bánh tráng nên khách ra vô nhà suốt. Thấy khu vườn ưng quá, nhiều người hỏi mua rau này, trái nọ, má kêu “cắt thoải mái chớ tui không bán”. Có bận, tôi hỏi làm chi mà mất công ghê, toàn cho người ta chớ nhà mình đâu ăn bao nhiêu, má cười. Đối với bà, mỗi sớm thức dậy ra vườn nhìn những giọt sương còn đọng trên lá hay bắt gặp một chồi non vừa nhú là vui cả ngày.

Khi còn rất trẻ, tôi thường mơ mộng đi đó đi đây, sau vì công việc nên bay nhảy suốt, hết tỉnh này lại chạy sang tỉnh nọ rồi ra nước ngoài. Mỗi bận ở xa, má hay gọi hỏi có rau ăn không con, nói má lo chi, chợ với siêu thị đầy ra mà. Cho đến một hôm, chạy xe ngược lên trung tâm thành phố, ngoái đầu lại thấy ba má vẫn còn đứng đó dưới tán xoài xanh dõi theo con, tim như hụt một nhịp, nhận ra bình yên và hạnh phúc của mình rốt cuộc chính là ngôi nhà được điểm tô bằng màu xanh cây lá và vườn rau có bàn tay chăm bẵm của má. Từ đó, những cuối tuần không có lịch làm, thay vì lê la cà phê bệt, tụ tập bạn bè xách ba lô du lịch, tôi trở về trong khu vườn nằm võng đọc sách rồi đánh một giấc ngon lành. Cũng có khi, ngước mắt chăm chăm ngó cái bắp chuối lẩn khuất trong lá, thấy thích quá, kiểu thích ngang vậy đó chớ không biết cắt nghĩa sao.

Sau mấy bận mang xoài, ổi mới hái trên cây xuống và những bó rau má trồng lên cơ quan chia anh em cùng thưởng thức, đồng nghiệp suýt xoa hoài, nói chị em tôi sướng quá chừng, toàn được ăn rau quả má trồng, chẳng bù cho mọi người ngày ngày ra chợ, vô siêu thị, đụng cái gì cũng sợ hóa chất. Ngẫm lại thấy sướng thiệt chớ. Qua bao bận nổi trôi, khu vườn của má vẫn ở đó, luôn xanh và mát đón chúng tôi về. Những khi mệt quá, không cần nói gì, cũng chẳng phải cất lời thở than, cứ ngồi nhìn cây thôi là thấy trong mình thanh thản, dịu lắng.

THẢO NGUYÊN

.
.
.
.
.