Những ngọn nến không thắp

;
Chủ Nhật, 05/06/2016, 06:34 [GMT+7]

Trời nóng như thể thành phố đang được để trên một nồi rang. Ai cũng than nóng, ai cũng ngước mắt lên trời nhìn thử xem những cành cây cao kia có chao qua chao lại không? Bởi cây chao chứng tỏ là gió đang thổi tới. Đề tài của phòng làm việc của tôi cũng là chuyện nóng. Chị Thùy phụ trách văn thư mở chiếc quạt trong phòng đến số lớn nhất, áp chiếc quạt sát vào bàn của chị. Tôi phì cười về chuyện chị “dành” chiếc quạt cho riêng mình, như thể cái thân hình nặng dễ chừng gần 70 chục ký kia đang “ươn” lên vì nóng. Chị Thùy nói theo kiểu thời sự: “Tận Ninh Thuận nghe nói hồ, sông chẳng có một giọt nước. Mình chỉ nóng không là còn may, vì vẫn còn nước. Chứ ở đó nước cũng không có…”.  Chị Hằng thủ quỹ lại nheo nheo đôi kính cận của mình: “Mùa này mua đá về bán lẻ thì lời khiếp. Nóng thế này ai lại không uống đá lạnh”. Chị Hằng phó phòng cười tủm tỉm: “Chẳng trách gì bọn con gái ra đường, nóng quá nên mặc đồ hở đủ chỗ”. Chỉ có chuyện thời tiết nóng lên mà mỗi người lại có một ý tưởng khác nhau, cũng lạ. Đáng lẽ tôi cũng hưởng ứng với phòng cho vui, cho bớt đi sự ngột ngạt của nóng bức này. Nhưng lòng tôi buồn ngất trời, tôi chẳng cười được. Cả mấy người phụ nữ trong phòng đợi mãi thấy tôi không lên tiếng, tưởng họ bỏ qua, nào ngờ chị Thùy quay chiếc ghế đang ngồi về phía tôi, nhìn chằm chằm vào bụng tôi:  “Buồn hả Lệ? Có phải… tháng này mày không… Kotex phải không?”. Tôi giật mình khi  chị Thúy hỏi tôi như thế. Đúng là trong tôi chen lẫn nỗi lo và niềm vui bởi chuyện tôi đang mang giọt máu của Thịnh. Tôi còn trẻ quá, chưa chuẩn bị để làm mẹ, vả lại nếu tôi sinh cho Thịnh một đứa con, liệu Thịnh có dám đem đứa con về nhà và nói với vợ anh: “Đây là con anh!”. Hay là nó sẽ lớn lên đơn độc, buồn bã vì là một đứa trẻ không được thừa nhận. Hôm qua, trong căn phòng nhà thuê riêng nằm trong một con hẻm hút sâu, tận cùng con đường là những vạt rau muống đang trổ những bông hoa tím, anh xoa xoa lên bụng tôi: “Em mà có bầu với anh thì chắc chắn nó là một đứa con trai. Anh thèm một đứa con trai ghê lắm”. Tôi ôm chiếc gối ôm, ngước mặt nhìn qua ô cửa kính, ngoài kia không có chân trời, chỉ là dáng một cây mận đang trổ trái. Những trái mận đỏ đang chen cùng những chiếc lá sâu: “Có con với anh để em bị rêu rao là đồ chửa hoang à? Anh cưới em đi, em sinh con cho anh”. Thịnh cười: “Anh sẽ lo cho em về quê sinh đẻ, em nhé”. Anh nói mà lòng tôi như kim đâm. Anh muốn có một đứa con trai, vì Ngọc - vợ anh sinh ba đứa con gái. Anh sẽ đưa tôi đi trốn để anh khỏi phải bẽ mặt vì chuyện có con ngoại hôn. Những lần gần anh, tôi đều uống thuốc ngừa. Loại thuốc ngừa có công hiệu trong vòng 24 giờ đồng hồ  mà  theo quy định của bác sĩ thì chỉ được uống ba viên trong một tháng. Vậy mà có tháng tôi lại xài nhiều hơn vì không thể nào cưỡng được anh, mà tôi lại rất sợ có con. Nhưng cả tháng nay tôi đã không uống thuốc. Anh năn nỉ đủ mọi điều, có lúc lại nói: “Khi em mang thai, anh sẽ chia tay với  Ngọc”. Tôi đã tin anh. Tôi tin vì lòng ích kỷ muốn bứt lìa anh ra khỏi gia đình, tôi muốn anh thuộc về tôi trọn vẹn như thể đó là chân lý. Thậm chí  quen anh cả hai năm nay, tôi vẫn chưa hề biết mặt người đàn bà của anh, hay nói đúng hơn là tôi không đủ can đảm đối mặt với sự thật là anh đã có vợ. Để khi đêm xuống, lúc anh rời khỏi căn phòng riêng tư của hai đứa tôi, anh sẽ trở về nhà. Anh sẽ giấu biến đi những gì tôi tặng anh với tất cả lòng yêu thương của mình. Anh sẽ quên tôi đang trở mình trong đêm tối một mình. Anh ngon giấc trong chốn của mình mà không biết rằng tôi mãi chong mắt nhìn lên trần nhà, hững hờ nhìn những con thằn lằn kiên nhẫn chờ bắt muỗi…

*
*                     *

Hôm nay tôi tròn 26 tuổi. Tôi chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho riêng mình, bởi tôi luôn sợ sự cô đơn. Mọi người đến dự sẽ có đôi có cặp, còn tôi chẳng lẽ giới thiệu anh là chồng mình? Ai cho phép tôi làm điều đó? Dư luận sẽ xỉa xói, sẽ chăm bẵm nhìn vào tôi. Rồi những lời đàm tiếu sẽ bung ra trên những cửa miệng lắm lời: “Con Lệ làm như thế gian này hết đàn ông rồi sao mà lại yêu một người có vợ?”. Hoặc tệ hại hơn: “Yêu gì mà yêu, nó đào mỏ đó. Chắc chắn chiếc Vespa nó đang chạy trên đường kia là cha Thịnh mua”. Chao ơi, dẫu có muốn thoát khỏi lề thói của đời, tôi cũng vẫn phải ở trong vòng xoay thường tình đàm tiếu của mọi người. Dư luận chẳng đem lại cho ta cơm ăn áo mặc, nhưng nó có  thể làm cho ta gục ngã vì bao nhiêu lời tàn độc.

Nhưng hôm nay tôi 26 tuổi. Tôi sẽ tổ chức một sinh nhật cho riêng mình. Anh sẽ là người khách duy nhất trong bữa tiệc kỷ niệm ngày tôi sinh ra đời. Tôi cũng sẽ báo cho anh tin quan trọng là tôi đã có trong bụng mình một đứa con. Anh sẽ hỏi: “Con trai phải không em? Chắc là giống anh lắm?”. Tôi sẽ trả lời anh: “Em thích đẻ con gái, để con gái giống mẹ”. Trong cuộc sống vốn có nhiều nỗi muộn phiền này, có một đứa con với người mình thương yêu là điều hạnh phúc to lớn. Tôi đã có hạnh phúc to lớn đó.

Tôi muốn cho anh một bất ngờ, nên không hề báo cho anh biết một điều gì. Tôi lăng xăng vào siêu thị mua một hộp nến đủ màu. Dường như tôi đã xem trong một phim truyện nào đó là người ta dùng nến để thắp lên, soi mặt tình yêu trong ngày long trọng. Tôi sẽ cắm những ngọn nến khắp chỗ, và sẽ đốt lên trong đêm tôi 26 tuổi.

Buổi chiều, tôi nhắn tin cho anh: “Tối tới em anh nhé”. Không thấy anh nhắn trả lời lại. Vậy mà đã đêm. Chiếc kim đồng hồ lạnh lùng trôi. Thời gian âm thầm đi qua trong cuộc sống mà mãi đến hôm nay tôi mới biết rằng có những phút giây chờ đợi có thể  làm cho người  hoang mang.  Đợi, và cuối cùng chịu không nổi, tôi gọi điện cho anh. Máy của anh đã khóa, chỉ có những câu trả lời do tổng đài cài sẵn một cách rất lạnh lùng.

 Không thể chờ đợi, tôi quyết định đi tìm anh. Những ngọn nến đã cắm sẵn vẫn chưa được thắp lên vì còn đợi anh.

Tôi dừng lại trước ngôi nhà  của anh. Ngôi nhà đang rực sáng ánh đèn. Và lạ chưa, trong ngôi nhà cũng đang rộn rã tiếng cười, những chiếc xe máy đậu trước nhà chứng tỏ trong đó có một buổi họp mặt. Tôi không thể bước vào, và cũng chẳng thể bước vào dẫu đó là ngôi nhà của người tôi thương yêu. Như một phản xạ, tôi dừng xe lại, để trên lề, bước vào quán sinh tố bên vỉa hè sát nhà anh, kêu một ly trái cây xay. Tôi không hiểu tại sao tôi lại đến đây mà ngồi.

Trong đêm tôi 26 tuổi cũng có một người đàn bà tròn 35 tuổi. Tôi đã yêu người đàn ông của người đàn bà đó. Với hy vọng níu kéo một tình yêu  của người khác, tôi đã mua và cắm những ngọn nến để đợi người ấy thắp lên, chung vui cùng tôi. Hôm đó tôi cũng định nói với anh rằng tôi và anh đã bắt đầu có hệ lụy với nhau khi tôi mang trong lòng mình giọt máu của anh.

Tôi cao ngạo tưởng rằng mình sẽ chiến thắng trong cuộc tình này. Nhưng tôi giống như một võ sĩ chưa lên sàn đấu đã bại trận một cách thảm hại. Trong căn nhà của  anh, sinh nhật của người đàn bà 35 tuổi kia đã tràn ngập ánh nến. Anh cười vui với bạn bè, anh cười vui với màu nến đó mà quên tôi cũng để  dành những ngọn nến cho anh thắp.

Tôi đã rọi lại lòng mình trong đêm tôi 26 tuổi. Tôi đã trở về, tháo những ngọn nến không được thắp kia, cất vào ngăn kéo và nhủ rằng, tôi sẽ không bao giờ thắp nến nữa. Tôi vỗ về trong đêm tối không một ngọn nến đó bằng những giọt nước mắt buồn. Tôi xoa tay lên bụng mình, trong đó là con tôi: “Ngày mai mẹ sẽ đưa con về quê, con nhé!”.

KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

.
.
Các tin khác
.
.
.