Để tránh thảm họa đau lòng

THÁI MỸ |

Chiều 12.2, nhiều người ở khối phố Phú Sơn, phường An Phú, TP.Tam Kỳ bàng hoàng khi phát hiện thi thể 2 em học sinh Trường Tiểu học Ngô Quyền là Trần Thanh T. và Trịnh Ngọc Quốc H. (cùng SN 2011) tại một hố nước trong khối phố. Nỗi đau về đuối nước từ trước đến nay luôn là vấn đề nóng và sự ám ảnh kinh hoàng. Có vụ còn tạo ra cơn dư chấn như vụ 9 em học sinh lớp 6B, Trường THCS xã Nghĩa Hà, TP.Quảng Ngãi tử vong trưa 15.4.2016, bởi từ trước đến nay tai nạn đuối nước xảy ra khá nhiều nhưng một vụ mà có tới 9 nạn nhân thì rất hiếm. Dù không tới được thôn Thanh Khiết nhưng ai cũng có thể thấu hiểu nỗi đau thương bao phủ dày đặc của một làng quê nhỏ bé khi có gần chục em nhỏ lặng lẽ ra đi. Rồi chỉ sau đó một ngày 16.4, hai cháu nhỏ ở xã Tịnh Khê, TP.Quảng Ngãi lại rơi xuống bể nước tự hoại, để lại nỗi xót xa vô bờ.

Tôi cũng là người quá thấm thía nỗi đau đớn như chính những bậc làm cha, làm mẹ của các em này, bởi cách đây hơn hai chục năm, khi mùa hoa phượng bung đỏ khoảng sân trường, đứa con đầu lòng của tôi vừa hết chương trình lớp 4 nghỉ học ở nhà. Trước khi đi làm buổi chiều, tôi khóa cổng rất cẩn thận, mặc dù có ông ngoại ở nhà, thế nhưng cháu nghe bạn cùng lớp đứng bên ngoài rủ rê, bèn lén trèo rào ra đi dọc bờ kè ven biển bắt còng, chẳng may trượt chân và cả hai cháu níu nhau ra đi biền biệt…

Thi thoảng lật các trang báo, chúng ta không khỏi giật mình với những tai ương đớn đau tương tự. Theo điều tra của Quỹ nhi đồng Liên hiệp quốc, trung bình mỗi năm ở Việt Nam có hơn 7.000 trẻ em bị chết do đuối nước, đồng thời cũng là một quốc gia có trẻ em tử vong nhiều nhất trong khu vực, gấp 10 lần so với một số nước đang phát triển, điều đó cho thấy mối nguy cơ bị đuối nước luôn rình rập từng giờ, từng ngày đối với trẻ em ở khắp mọi nơi. Nguyên nhân xảy ra tai nạn có rất nhiều nhưng điểm mấu chốt của của vấn đề dễ nhận thấy nhất bởi lứa tuổi của các em đang trong thời kỳ hiếu động theo bản năng, trong khi đó ao hồ, mương máng, sông rạch… nhiều.

Thực tế cho thấy, số học sinh ở lứa tuổi tiểu học, THCS bị tai nạn sông nước thường mang tính tập thể nhiều hơn đơn chiếc, bởi các em rất ham vui, thích nô đùa cùng bè bạn, nằm ngoài tầm kiểm soát của người lớn; phần lớn các em không biết bơi lội nên khi gặp nạn không có kỹ năng xử lý trong tình huống khẩn cấp. Cũng có vụ, tuy các em biết bơi đôi chút, khi thấy bạn gặp nạn liền nhảy xuống cứu nhưng lại thiếu hiểu biết kỹ thuật cứu người đuối nước đã bị bạn bu bám, nhấn chìm theo. Trước mối nguy cơ này, từ năm 2010, Bộ GD-ĐT đã ban hành Văn bản số 664 chỉ đạo các sở GD-ĐT triển khai công tác phòng chống đuối nước, đồng thời tổ chức thí điểm dạy bơi trong các trường tiểu học nhưng xem ra vẫn còn nhiều bất cập. Vì không ít trường chưa có địa điểm dạy bơi, thiếu giáo viên, cơ sở vật chất nên chủ yếu cũng chỉ dừng lại ở mức giáo dục, nhắc nhở các em.

Hai em ở phường An Phú ra đi giữa lúc nghỉ học để phòng chống dịch Covid-19. Dẫu biết rằng việc quản lý các em không chút dễ dàng nhưng hơn ai hết, gia đình là nhân tố hàng đầu trong việc theo dõi mọi biến động của con cái. Đồng thời tạo cho các em không gian giải trí lành mạnh, bổ ích, trang bị kỹ năng bơi lội... để bảo vệ trẻ một cách an toàn.

TAGS