Dạm ngõ thu vàng - tuyển tập thơ của Trương Nam Chi

LÊ HÒA |

Càng trải nghiệm con người ta càng bình tâm để nhận ra cái đẹp phía lòng mình - Cái đẹp của sự an nhiên, tĩnh tại. “Dạm ngõ thu vàng” - tuyển tập thơ của Trương Nam Chi (NXB Hội Nhà văn ấn bản quý I năm 2022) thể hiện sắc nét tâm thức ấy.

 

Ta có thể bắt gặp điều này trong nửa đầu của tập thơ, phía chút “nắng nhặt” vấn vít sợi “mưa mau”: Nỗi người nắng nhặt mưa mau/ Thời gian lặng lẽ chảy sau vô thường” (Nắng nhặt mưa mau). Điều nữ thi sĩ ngộ ra từ sự “lặng lẽ” ở phía sau “vô thường” này hẳn là một chân lý.

Các sự vật tưởng như đối lập nhưng thực ra là tương hỗ, bổ trợ cho nhau để làm nổi bật lên điều phi ngã lẩn khuất trong dòng thời gian “lặng lẽ”. Hay “Thật là đúng, giả là điêu/ Trời cao đặt để quá nhiều ẩm ương/ Giận là ghét, yêu là thương/ Một đời máu chỉ tìm đường về tim” (Quên). Những “thật giả, ghét yêu, giận thương” ở đây được đặt trong cái vô vi của vũ trụ để giúp ta nhận ra cái hữu vi ở lòng người. Đó chính là sự thức tỉnh và quay về chân ngã, về với chính mình, yêu được chính mình.

 Nếu như ở nửa đầu của tập thơ, nhà thơ chú trọng cái thẳm sâu tự lòng mình thì ở nửa sau tác giả lại mở lòng ra với cuộc đời bằng tình yêu thương đượm nồng sâu sắc. Ta có thể bắt gặp rất nhiều câu thơ đẫm nước mắt trong đại dịch Covid 19. “Mẹ ơi!/ Hãy dũng cảm vượt qua/ Chỉ cần một sát na/ Là đời con có mẹ” (Hãy vì con).

Cuộc sống đã có thời đoạn khó khăn, nhưng không vì thế mà vơi đi niềm tin cuộc sống. Lời thơ Trương Nam Chi luôn hướng về những điều tốt đẹp: “Căng thẳng/ Và mệt mỏi/ Sài Gòn dấu yêu ơi/ Những thiên thần áo trắng/ Nối vòng tay cứu đời” (Bình yên sẽ về). Bình yên rồi sẽ về. Mây vẫn bay trên đỉnh trời bát ngát như những vần thơ nồng ấm của tấm lòng Trương Nam Chi: “Mất còn hay những được thua/ Rốn thiêng vũ trụ bốn mùa vây quanh/ Chúng sinh gieo giấc mộng lành/ Nụ hoa giác ngộ hóa thành tòa sen” (Chữa lành).