Cúc vàng một thuở

THÁI HIỀN |

Sớm heo may thức giấc, đã thấy hiên cúc ngoài sân trổ đầy hoa vàng. Mới hôm trước chỉ là vài chiếc nụ xinh xinh hé nở, sau hoa như gọi mời nhau cùng bung mình tỏa hương. Cúc long lanh trong sương sớm. 

Cúc vàng sánh như mật ngọt, vàng rực lối mòn dẫn vào sân nhà. Cúc cần mẫn chắt chiu nắng gió từ trời, đợi thu về hanh hao đơm bông. Hoa cúc và mùa thu có giao tình kỳ lạ, tựa người thân, mỗi khi gió heo may se se lạnh phủ đầy ngõ vắng, lá vàng, lá đỏ trút lìa cành thì cúc bừng khoe sắc, khoe hương. Cúc rực rỡ khoác áo vàng gieo niềm vui ấm áp vào lòng người.

Cúc không mọc riêng lẻ mà đứng sát bên nhau thành bụi thành khóm rất tự nhiên. Thân cây mảnh mai, trông có vẻ yếu ớt nhưng thật ra có thể đỡ trên mình thảm hoa dày. Những bông cúc to cánh cong cong, tròn xinh tựa má lúm đồng tiền con gái thật duyên và bí ẩn. Mỗi bông cúc có nhiều tầng, nhiều lớp cánh hoa kết tròn xoay quanh nhụy. Hoa mang nét phảng phất buồn, dịu dàng của những ngày thu. Ngắm hoa lòng xôn xao cảm xúc thật khó tả.

Cúc dù đứng một mình hay đứng bên những loài hoa khác vẫn giữ cho riêng mình vẻ đẹp nổi bật, không hòa lẫn. Cúc tiềm ẩn trong mình sức sống bền bỉ, vóc dáng thanh tao, ung dung và điềm đạm. Đặc biệt khi cúc tàn, các cánh hoa không hề rụng rơi mà càng gắn bó khăng khít bền chặt với nhau như biểu tượng cho sự thủy chung, son sắt, tha thiết, dẫu cho đời dâu bể thăng trầm. Chẳng thế mà từ xưa cúc được xếp vào hàng tứ quân tử “tùng, cúc, trúc, mai”. Một chậu cúc trồng lâu năm có thể đơm hoa cả bốn mùa nắng gió.

Tôi thường thích mường tượng những đóa cúc vàng tựa như đóa mặt trời nho nhỏ. Màu vàng không kiêu sa, không kiểu cách, ấm áp lan tỏa khắp bốn bề trong tiết trời lãng đãng sương lam, rưng rưng cho lòng người không nguôi nhớ thương. Mùi hương thoảng đưa giản dị, kín đáo nhưng đằm sâu, nồng say, len lỏi vào từng ngăn ký ức, dậy trong lòng những yêu thương êm đềm từ thưở xa xưa… Ấy là tình học trò ngây thơ. Mến thương nhau nhưng thẹn thùng nào ai dám tỏ. Bạn ngập ngừng lén gửi trao chút tình bằng hai câu thơ của Nguyên Sa đẹp vô ngần “Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc, áo nàng xanh anh mến lá sân trường”. Những nhịp đập con tim khe khẽ, ngây thơ, khờ dại rồi cũng qua đi. Chỉ còn cúc vàng ở lại. Để mãi sau này, mỗi mùa cúc trổ hoa, lòng lại hanh hao miền nhớ… Nhưng thời gian là miên viễn, chẳng thể nào ướt lại một cơn mưa ngang trời.

Giờ có thêm nhiều loại cúc lai, ngoại nhập với nhiều màu sắc tím, hồng, cam, đỏ sẫm… Đẹp và sang trọng. Nhưng tôi vẫn thầm yêu đóa cúc vàng thuần hậu. Màu vàng vương vít, thật ngọt, thật đằm thắm, thanh bình dành tặng cho mùa thu…