Mùa dâu

PHAN NAM |

Cơn mưa đầu mùa xối xả mái nhà tuổi thơ
Anh lớn lên từ miền trung du khô cằn sỏi đá
Quang gánh của ba má
Và tình người xứ Quảng nuôi anh khôn lớn
Xin em đừng một lần nhắm mắt mường tượng
Xa xôi trong anh là một mùa dâu buốt lạnh nỗi lòng

Cây dâu đất mọc từ sâu thẳm cội nguồn
Mùa thu nhọc nhằn chảy tan ánh mắt má ba
Con cá khuấy động khơi xa
Gọi đôi ta cất bước dạo quanh khu vườn bình yên trong lành cây trái

Ông lão chèo đò mất hút bên kia màn sương ký ức
Cả đời ông cõng biết bao thế hệ học trò tìm kiếm con chữ
Bữa cơm mùa gặt bập bùng trong tiềm thức
Làn khói chiều hun khóe mắt cay cay

Mùa dâu vẫy gọi giấc mơ trung du
Giấc mơ con chữ trong anh chưa vụt tắt bao giờ
Mỗi trái dâu được nâng niu bởi những người anh thương
Những người anh chưa một lần gặp mặt
Nỗi ánh ảnh cằn cựa trang thơ
Ngày mai con sáo sang sông rồi em có hay...