Căn nhà xưa…

BÌNH CHI 12/11/2015 14:04

(QNO) - Nhà của tôi rồi sẽ mất đi khi người ta đập bỏ để xây mới, mọi thứ trong vườn cũ sẽ không còn nữa, nhưng ký ức sẽ còn mãi trong tiềm thức của tôi và căn nhà xưa là nơi trú ẩn yên bình trong tâm khảm...

Tôi trở về Quảng Nam. Một chuyến đi vì công việc như mọi lần, và cũng như mọi lần, lần trở lại này không hẳn chỉ là vì công việc. Đôi lần về lại nơi ngày xưa mình đã sống, tôi vẫn hay lang thang qua những con đường một thời đi học, men theo con đường đất phủ dày lá tre khô dẫn ra đồng. Đồng chiều trơ cuống rạ, nhớ mấy đứa bạn chăn trâu ngày xưa hay rủ tôi ra đồng bắt châu chấu, thả diều. Cuối ngày, về đứng tần ngần trước ngõ nhà mình, nhà của mình nay đã trở thành nhà của người khác chợt thấy trái tim thắt lại ngùi ngùi. Vẳng đâu đây tiếng cười nói xôn xao của bốn chị em lấp đầy ngõ xưa mà bây giờ chỉ còn tiếng lá xào xạc nơi góc vườn yên tĩnh.

Căn nhà xưa là nơi trú ngụ ký ức yên bình. Ảnh: Internet
Căn nhà xưa là nơi trú ngụ ký ức yên bình. Ảnh: Internet

Trong ngôi nhà ấy, tôi đã lớn lên. Trên bậc thềm đá bây giờ phủ đầy rêu ấy ngày xưa tôi đã tập cho em gái đi những bước đi đầu tiên, những đêm mưa xối xả, gió đưa những cành mãng cầu ràn rạt trên mái tôn, tôi ngồi học bài giữa nhà, con chó Lu ngồi dưới chân có lúc sủa toáng lên khi nghe tiếng trái dừa khô rơi bộp bộp. Sáng sớm là khoảnh khắc kỳ lạ nhất. Khi con gà trống nhảy phốc lên cây rơm gọi mọi người, mẹ dậy mở cửa nhà, con mèo Mun từ dưới bếp chạy lên dụi dụi nằm dưới chân tôi. Ra sân thấy cỏ lóng lánh sương đêm, những luống rau mẹ trồng lên xanh mơn mởn. Mùi ổi, mảng cầu chín thơm lựng loang ra khắp không gian.

Ba tôi hơn mẹ tôi nhiều tuổi và có sở thích trồng các loại cây thuốc nam trong vườn. Trong tủ sách của ba có rất nhiều sách về y học và công dụng của cây thuốc nam. Mảnh vườn nhà tôi không rộng lắm, nhưng ba đã khéo léo chia từng rẻo đất để trồng các loại cây trái. Cạnh cái lu nước có đám rau tần xanh um, con nít hàng xóm đứa nào chớm bị ho cũng sang xin ba mớ lá rau ấy với nắm lá hẹ mang về chưng uống. Ở giữa vườn ba trồng mấy cây ngâu, mãi sau này trong những giấc mơ của tôi vẫn còn nghe hương ngâu vấn vít. Quanh năm mẹ tôi hái hoa ngâu ướp trà để cả nhà uống trong ngày. Cũng nhờ uống nhiều nước trà hoa ngâu mà hiếm khi mấy chị em tôi bị cảm mạo. Dưới gốc ngâu là những luống rau sam đất, những bữa đi làm về muộn, nhà không có gì ăn mẹ tôi hái ít sam đất nấu canh với tôm khô. Món canh giản đơn vậy mà ngon đến ngơ ngẩn.

Nhiều năm sau, ngôi nhà của ba mẹ tôi luôn rộng cửa để đón những mảnh đời nào đó tình cờ ghé ngang. Đó là mùa nắng đổ lên đầu như lửa, nắng rang khô những vạt cây me đất, có người phụ nữ gánh nước mắm tận Nam Ô đi bán ngang ngõ nhà tôi, trưa rồi mà 2 gánh nước mắm vẫn còn nguyên trên vai nặng trĩu, mẹ tôi chạy ra gọi: Nước mắm ơi!. Mẹ mời người bán mắm vào nhà rồi sai tôi chạy quanh xóm hỏi có nhà nào muốn mua mắm thì tới nhà tôi. Buổi chiều, khi gánh mắm đã vơi mẹ tôi dặn người phụ nữ ấy: bữa sau có gánh mắm lên đây nếu lỡ chiều muộn về không kịp thì cứ ngủ lại nhà.

Cũng một buổi trưa như thế, khi mẹ tôi đang nấu ăn trong bếp, chị Út điên chạy xộc vào nhà, bấu lấy mẹ tôi khóc. Đinh ninh có chuyện gì không hay mẹ chạy ra ngõ thì thấy đám con nít rượt đuổi, chọc ghẹo chị Út. Thấy bóng mẹ tôi đám con nít cong chân chạy về nhà. Bữa trưa ấy, mẹ lấy cơm cho chị Út ăn, chị Út nhìn mẹ cười hiền lành. Cảnh tượng ấy đã in mãi trong tâm trí, đến tận sau này, khi tôi trưởng thành điều tôi luôn giữ trong đời là không bao giờ đánh mất lòng thương cảm dành cho những mảnh đời khổ cực và bất hạnh.

Tuổi thơ của tôi dưới mái nhà ấy không biết đến tị hiềm. Tôi đã vui chơi trong tình thương của bạn bè lối xóm. Bây giờ, ngay cả khi tôi lấy chồng, có ngôi nhà cho riêng mình, nhưng thi thoảng tôi vẫn mong được một lần trở về gối đầu ngủ dưới những câu chuyện kể của mẹ, giữa mùi thơm cây trái trong vườn ướp giấc ngủ an lành.

Nhà của tôi rồi sẽ mất đi khi người ta đập bỏ để xây mới, mọi thứ trong vườn cũ sẽ không còn nữa, nhưng ký ức sẽ còn mãi trong tiềm thức của tôi và căn nhà xưa là nơi trú ẩn yên bình trong tâm khảm.

BÌNH CHI

BÌNH CHI