Phóng sự - Ký sự

Những phận người dứt áo, tới lui trên đường cái quan

TƯỜNG MINH |

Năm năm trước, đâu đó trên đường cái quan, tôi đã từng không kìm được nước mắt khi theo những chuyến xe chở toàn người lao động di cư từ các tỉnh miền Tây, miền Trung, miền Bắc đi tới tương lai - đến Sài Gòn để kiếm sống. Nay một lần nữa nước mắt tôi chảy khi theo chân những đoàn người lao động di cư tự tìm cho mình một đường lui - đường về trong mịt mờ khốn khó… 

“Lòng tốt có ở muôn nơi”

THÀNH CÔNG |

1. Bà Nguyễn Thị Năm (quê Quỳnh Phụ, Thái Bình) gần như không còn đủ sức để đứng. Suốt hai ngày liên tục đi trên chiếc xe máy cũ từ Đồng Nai về quê, bà cùng con gái và cháu ngoại chỉ mới đến được chốt kiểm soát phòng chống dịch Dốc Sỏi (xã Tam Nghĩa, Núi Thành). 

Những gương mặt người đã ấm

THÀNH CÔNG |

Cơn mưa bất chợt giao mùa khiến dấu bùn loang trên cung đường dẫn vào làng Ong (thôn 6, xã Phước Lộc, Phước Sơn). Những mảng rừng chưa kịp xanh, dấu tích của một mùa bão lũ kinh hoàng quét qua vùng cao Phước Sơn, dù sắp tròn một năm kể từ ngày đỉnh núi vỡ ập xuống làng.

Dấu chân của sóng

QUỐC TUẤN |

Từ nơi đẫm gió và cát, những ngư dân lầm lũi mang “lộc biển” về nhà sau một buổi kéo lưới vội. Dù không còn “chân biển chân làng”, họ vẫn nhớ biển và khát khao gắn đời mình với biển. 

Đông Tiển, tiễn biệt rừng xanh

TRẦN HỮU |

(QNO) - Khu vực đầu nguồn hồ chứa nước  Đông Tiển (xã Bình Trị, Thăng Bình) đứng trước nguy cơ “tuyệt chủng” rừng tự nhiên. Các khoảnh rừng phòng hộ hiếm hoi còn sót lại đang bị triệt hạ để lấy đất trồng keo.

Tìm trong vị hến cay nồng...

TRẦN ĐỨC ANH SƠN |

Lần đầu tiên tôi được ăn cơm hến theo đúng kiểu Huế là vào mùa hè năm 1990, cho dù hến là món ăn gắn liền với tuổi thơ tôi. Bởi, trong những năm tháng sống với mệ ngoại ở quê, thì canh hến, cháo hến là những món ăn mà mệ hay nấu cho anh em tôi ăn.

Bạn ơi, khỏe không?

TƯỜNG MINH |

“Chúc tuổi mới an lành!”. Cô bạn tên An vênh mặt bảo “chưa bao giờ cả thế giới đều nhắc đến tên tau hàng ngày như bây giờ”. Và nữa, “bạn ơi, khỏe không?” vốn là câu hỏi xã giao thường ngày, lắm khi khách sáo đến vô duyên, những ngày này bỗng trở thành câu thăm hỏi nhau có duyên và dễ thương đến lạ.

Non cao, vương vất… rượu trời

ĐĂNG NGỌC |

Buộc dây ngang người, ông Un Chêl leo từng nấc thang lên ngọn cây tà vạc, rồi đưa can rượu xuống một cách cẩn thận. Mùa tà vạc xứ núi, nhiều cánh rừng chi chít những buồng cây trổ dài tận gốc. Người ta cắt buồng, dùng thanh gỗ đánh dập đều quanh cuống, rồi “chiết” cho nước rượu nhỏ giọt vào ống nứa, bình can đã được đặt sẵn…

Khắc khoải... mùa bình thường

QUỐC TUẤN |

Chợ búa, ăn uống, lòng vòng quanh nhà rồi ngủ là thời khóa biểu quen thuộc của người dân ở nhiều vùng giãn cách xã hội. Trông thì đơn giản vậy, nhưng ai cũng nóng ruột, rối rắm trong bao nỗi lo.

14 ngày một mình sống trong "vùng đỏ"

TƯỜNG MINH |

“Vùng đỏ” nào cũng nguy hiểm. “Vùng đỏ” trong trường hợp này là để phân biệt những khu dân cư có nhiều ca dương tính với Covid-19 hay còn gọi là “ổ dịch” bị phong tỏa cứng, nội bất xuất ngoại bất nhập với những “vùng vàng” ít ca nhiễm hơn hay “vùng xanh” không có dịch. Và tôi đã trải qua 14 ngày không thể nào quên khi một mình sống, thật ra là bị “nhốt” trong một “vùng đỏ” ở TP.Đà Nẵng.

Thảo dược xứ Panan

ALĂNG NGƯỚC |

Ông Phạm Quốc Phòng nói, quan trọng nhất với mình bây giờ, là sản xuất dược liệu tự nhiên từ chè dây razéh, chè dây búp razéh, trà hoa hồng... và chất lượng sản phẩm bán ra thị trường. Bởi đó mới thực sự là thương hiệu mà ông muốn xây đắp ở xứ Panan (xã Tư, Đông Giang) này.  

Đà Nẵng những ngày dịch giã bủa vây

TƯỜNG MINH |

Sớm mai thức dậy, tôi không tin vào mắt mình khi thấy các F0 của dịch Covid-19 bủa vây quanh nhà, gần đến mức cảm giác có thể sờ mó được con vi rút ấy trong không khí. Tôi cũng chưa từng nghĩ đến một ngày nào đó mình lại là người đi nhận tiền hỗ trợ của chính quyền địa phương với danh nghĩa “tiền ăn” trong 14 ngày dự kiến và có thể dài hơn… Không gì là không thể xảy ra trong những ngày dịch giã như thế này.

Dấu chân trong tâm dịch

XUÂN HIỀN - ÁNH MINH |

Những ca làm kéo dài 8 giờ liền trong bộ đồ bảo hộ. Có nhiều lúc nhận lệnh đi ngay trong đêm. Nhịp thời gian trôi với họ, gần như không phải đêm ngày nữa. Giữa ngổn ngang dịch bệnh khó lường như Sài Gòn hay ngay địa phận đang phong tỏa như Hội An, những chiếc áo blouse trắng vẫn đang hết mình cho cuộc chiến sinh - tử...

Đứa con đi xa nay trở về...

THÀNH CÔNG - XUÂN HIỀN |

Họ đã trở về, bằng nhiều cách. Sấp ngửa với cuộc vật lộn để rời khỏi tâm dịch Sài Gòn, với rất nhiều người con xa xứ được đón về quê nhà lần này, hẳn không chỉ là may mắn. Rời TP. Hồ Chí Minh, chỉ để níu lấy bình an, thứ bình dị mà bỗng trở thành xa xỉ nhất, lúc này…

Bèo dạt sông chưa chịu trôi

QUỐC TUẤN |

Đâu chỉ có những mộng mơ về viễn cảnh xán lạn bên con sông thơ mộng. Đất và người đã cộng sinh cùng dòng Cổ Cò cũng thấm thía bao gieo neo về con sông không chảy này. Càng trắc trở hơn trong cuộc khơi dòng khi cơn dịch giã vẫn đang quay cuồng chưa hẹn ngày chấm dứt…

Mai kia mốt nọ, qua cầu Đá Giăng...

THÀNH CÔNG |

Những mòn mỏi đợi chờ vắt qua suốt hàng chục năm, cả người dân lẫn chính quyền xã Tam Sơn (huyện Núi Thành) đều trông mong đôi bờ thôi ngăn cách. Một cây cầu còn khuyết, đường đi về xa ngái, câu chuyện phát triển kinh tế, giao lưu, kết nối giữa các địa phương trong vùng vẫn ở thì tương lai, trong nỗi khắc khoải của bao người.

Maire MCCainn: "Tôi thuộc về Hội An"

DƯƠNG MỘNG THU |

“Cuối năm 2006, lần đầu tiên tôi đến Hội An, giác quan thứ sáu đã mách bảo tôi rằng - đây là nhà tôi. Tôi không thể giải thích được cảm giác đó mạnh mẽ như thế nào và cho đến hôm nay, Hội An thực sự là quê hương thứ hai của tôi. Kế hoạch ban đầu của tôi chỉ  làm tình nguyện viên ở Hội An trong 3 tháng, với tư cách là y tá, và sau đó trở về nhà. Tuy nhiên, các vị thần đã có kế hoạch khác cho tôi”.

Rừng chết!

XUÂN HIỀN - QUỐC TUẤN |

Không phải một màu xanh mướt phủ lên rừng ngập mặn. Đối diện với mênh mông nước nơi cửa biển, những thân cây khô héo chỉ chực một đợt khua sóng mạnh, là gãy…

Giấc mơ không phải từ vàng

THÀNH CÔNG |

Sau những ồn ã của một thời, thủ phủ vàng Bồng Miêu chừng như yên vắng hơn so với nhiều năm trước. Câu chuyện đóng cửa mỏ vẫn nhì nhằng, để những phận đời gắn mình với vàng qua hàng chục năm vẫn cùng một mẫu số chung: nghèo, từng ngày đánh đổi sinh mạng của chính mình. Chính quyền địa phương thì phải gồng mình với hệ lụy liên quan đến mỏ vàng.

Giữa mùa ươi bay

THÀNH CÔNG |

Chờ đợi 7 năm, cây ươi mới lại ra hạt, chín rực khắp các ngả đồi. Từng đoàn người tỏa khắp các cánh rừng Phước Sơn để tìm lượm hạt ươi. Đó cũng là lúc người dân lẫn chính quyền phải nghĩ đến cách gìn giữ cây ươi như một đặc ân của rừng, bởi “lộc trời” không còn là bất tận.