Tạp bút - Tạp văn

Từ vũng nhỏ đầm lầy

DIỆU THÔNG |

Những cuộc chiến tranh trong thế kỷ hai mươi đã ngừng hẳn, thế nhưng trên khắp da thịt quê hương tôi vẫn còn sót lại chi chít những hố bom.

Ơn thầy!

Lê Thị Bích Phượng |

(QNO) - “Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng tri thức. Cảm ơn cô đã dắt trò đến biển yêu thương”.

Thầy giáo làng

CHÂU NỮ |

Hồi trước giải phóng, hầu hết học trò ở nơi gia đình tôi tản cư phải lội bộ mấy cây số đến hương trường (đình làng) để học. Biết cha tôi có chút chữ nghĩa, trưởng làng nơi gia đình tôi tản cư đề nghị cha tôi mở lớp dạy học để trò khỏi đi xa, đỡ mệt và cũng đỡ nơm nớp với bom rơi đạn lạc. 

Cảm ơn học trò

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Tôi đã dạy các em về lòng biết ơn. Nhưng chính tôi, ngày ngày luôn thầm nói lời cảm ơn đối với những học trò của mình.

Dã quỳ mỗi độ vàng hoa

PHAN HUY THÙY |

(QNO) - Trong muôn vàn loài hoa trên khắp mọi miền quê hương đất nước, loài nào cũng đẹp và đáng quý, đáng yêu. Có những loài hoa đã trở thành vẻ đẹp biểu tượng cho từng mùa, từng vùng đất khác nhau. 

Bát cháo mùa đông của nội

Như Trang |

(QNO) - Tôi thường mong ngóng nhiều về những khoảng trời kí ức đã cũ. Bao giờ cũng vậy, hễ bắt gặp điều gì đó thân thuộc thì nỗi nhớ cứ hiện về trong tâm trí. Như trưa nay vừa thức dậy sau giấc ngủ, bụng đói, tôi chợt nhớ bát cháo gạo của bà nội. Hình ảnh ấy dễ khiến lòng tôi se sắt hồi tưởng những ngày xa…

Những con đường ký ức

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

Những con đường của Hội An là những sợi máu trong tôi. Chúng đã đi qua thời gian, chịu đựng bao thác ghềnh, nhiều lúc ngỡ đã tan biến như bào ảnh của lãng quên để rồi cuối cùng vẫn lặng lẽ cất lên tiếng mơ hồ của ký ức, nhắc rằng đó là một phần không thể thiếu trong tôi.

Ngã ba sông và những con đò vạn dặm...

VŨ TRƯỜNG ANH |

Cái khổ của người dân vạn đò giờ đã qua đi. Con thuyền lênh đênh bến nước đã có bến bờ neo đậu. Đứng trên cầu Kỳ Phú nhìn về phía bên kia, nơi lũy tre làng vẫn còn in hình trên sông nước, nơi những rặng dừa vẫn còn phủ bóng đường quê. 

Vạt nắng sau mưa

PHAN HUY THÙY |

(QNO) - Suốt cả tuần, miền Trung ngập chìm trong mưa gió. Ngập lụt nhiều nơi, khắp trời trắng xóa. Mưa rả rích liên hồi. Mưa triền miên xối xả. Mới hôm qua còn mịt mù trời đất, nước lớn bất ngờ, giao thông chia cắt. Thế mà sáng nay, trời bỗng dưng tạnh ráo, mưa ngớt dần để nhường chỗ cho những tia nắng quý giá của mùa đông. Lòng tôi bỗng bồi hồi, xao xuyến với những vạt nắng sau mưa, rất lạ!

Nhớ mùa bông súng...

MAI HOÀNG |

Mẹ loanh quanh trong nhà đứng ngồi không yên khi thấy ngoài trời trút nước trắng xóa. Năm nào cũng vậy, tháng chín âm lịch vừa ghé là những cơn mưa ập tới. Mưa liên miên từ sáng tới chiều và xuyên thâu qua cả đêm. Dù không nói ra nhưng tôi biết mẹ đang mong mưa ngớt để còn ra đồng thăm nom lúa má, ra vườn coi mấy luống rau. Còn tôi thì đợi chờ để ra đầm ngắt một vài bông súng.

Quang gánh chênh vênh

NGUYỄN THỊ NHƯ HIỀN |

Quê tôi ở Nông Sơn. Cái xứ mà ở đâu cũng nhìn thấy núi. Núi trước mặt, núi sau lưng, đứng ngay trong sân nhà mình nhìn ra bốn bề cũng toàn là núi. Địa thế khó khăn, có những căn nhà nằm lẻ loi hay cheo leo đồi núi. 

Nhớ những Trung thu… suông

TRƯƠNG ĐIỆN THẮNG |

(QNO) - Thấy có người nhắc đến Trung thu, tôi nhìn lịch thấy chỉ còn vài ngày nữa sẽ tới rằm tháng Tám. Lòng bồi hồi không yên. Trong khi Đà Nẵng vừa nói lỏng một số qui định của Chỉ thị 16, nghĩa là có thể đi lại trong tổ dân phố, tôi mang khẩu trang và ra khỏi nhà, ghé tiệm tạp hóa mua cho hai đứa cháu nội một chiếc lồng đèn ông sao và chiếc trống cơm...

Nhớ chợ

NGUYỄN THỊ NHƯ HIỀN |

Giữa tâm dịch Sài Gòn những ngày “ai ở đâu ở yên đó” tự nhiên tôi lại thèm đi chợ. Thèm được sà vào một hàng rau nào đó nhặt lên mớ rau tươi non, mấy quả chanh, quả ớt rồi vui vẻ trả tiền.

Về nhà với mẹ

KHÁNH NHI |

(QNO) -  Buổi sáng ở quê nhà thật trong lành và bình yên. Dạo quanh vườn, hái vài cọng rau, mấy trái ớt, tôi thấy mình may mắn quá chừng. Tôi được bình an ở bên mẹ, vẫn có việc làm mỗi ngày, không lo âu, thấp thỏm vì dịch bệnh trong giai đoạn này thật là diễm phúc.

Hoa của mùa thu

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Có một mùa thu không trở lại. Có nhiều mùa thu không trở lại. Có những khoảnh khắc tưởng chừng rơi vào lãng quên, nhưng rồi lại thành chiếc neo của kỷ niệm. Nhất là khi tình cờ, ta chạm phải một tín hiệu gợi nhớ. Gợi thu. Thì cảm xúc hôm nào, hình ảnh hôm nào bỗng bừng sống lại. Như vừa hôm qua.

Giấc mơ quê nhà

NY AN |

Chị mắc kẹt lại nơi thành phố giữa khủng hoảng dịch giã ba tháng trời. Một bữa, sau cơn mưa đêm, chị thấy nhớ nhà đến phát khóc. Chẳng hiểu sao, dạo này chị hay nghĩ tới mấy kỷ niệm thời còn con nít theo má ra chợ quê.

Sài Gòn căng quá, có về không con?

NGUYỄN THỊ NHƯ HIỀN |

Hơn tháng nay, fanpage của “Hội đồng hương Quảng Nam tại Sài Gòn” ngày nào cũng có hàng chục câu hỏi: “Mình chạy xe máy từ Sài Gòn về cần những giấy tờ gì”, “Mình ở Tiên Phước về cách ly ở đâu”, “Ngày mai ai chạy xe máy về quê tập trung tại Ngã Tư Ga”… Đọc những dòng đó mà nghe lòng nghẹn lại. Trong cuộc đời tha hương của họ, chưa bao giờ khao khát được trở về quê nhà như lúc này.

Nằm, ngồi, đi đứng chi cũng… ăn!

TRƯƠNG ĐIỆN THẮNG |

(QNO) - Trong thời gian giãn cách xã hội, tôi đọc được nhiều lời khuyên về chuyện ăn, nào là ăn đủ chất, ăn đúng bữa, ăn nhiều rau xanh, tránh ăn những những thứ có hại cho gan thận như xì dầu, muối, dầu để nguội, nhiều đường… Không ngờ trong những ngày giãn cách, núp dịch, kinh nghiệm ăn cả trong dân gian và khoa học đều có nhiều lời khuyên bổ ích!

Tản mạn đời rau

NGUYỄN TẤN ÁI |

Qua đi một thời thơ bé, ai mà không nhớ cái màu rau xanh ngút ngàn của đồng quê. Những cánh đồng bát ngát với rau cải xanh mướt, rau dền đỏ tươi, điểm màu vàng của nụ bí, nụ mướp và những cánh bướm chấp chới.

Vườn xưa

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Cây dầu mây chỗ ngõ nhà ông ngoại tôi lại thêm một mùa trái. Trái đỏ mọng căng ra trong lớp vỏ dày vàng tươi rụng đầy một góc vườn, đẹp ơi là đẹp. Trái dầu mây, không thấy công dụng gì, nhưng nó là món ăn đắt giá trong vô số "thực đơn" của mâm cỗ tuổi thơ.