Tạp bút - Tạp văn

Hằng năm cứ vào cuối thu...

NGUYỄN PHƯƠNG DUNG |

Sáng nay mẹ ra phố và cố tình đi qua con đường ấy dù mẹ biết giờ đó rất kẹt xe. Trên con đường dài chừng hai cây số để đến ngã tư Thủ Đức mà có 4 ngôi trường. Một trường THCS, một trường tiểu học và hai trường mẫu giáo.

Mẹ ơi, mẹ có biết không?

HỨA XUYÊN HUỲNH |

Mỗi dịp Vu lan, thường vang lên “điệp khúc” hỏi - đáp giữa đứa con và người mẹ trong tản văn “Bông hồng cài áo”. Nhưng mùa Vu lan năm nay, tôi lại muốn nhắc nhớ đoạn thơ trong “Gia huấn ca” với hình ảnh khác lạ…

Nhớ thương mùa Vu lan

Như Trang |

(QNO) - Có những kỉ niệm tự bao giờ đã nằm ngủ trong giấc quên, để cứ mỗi năm khi mùa gió heo may tràn về, miền nhớ của tôi lại thao thức nhớ đại lễ Vu lan tri ân các đấng sinh thành.

Thương yêu ngày đó còn giữ lại

NY AN |

Dường như trong nhà ai có treo lịch lốc đều có thói quen xé từng tờ mỗi ngày. Gáy quyển lịch sẽ nham nhở những phần giấy còn sót lại. Một ngày, tôi tình cờ bắt gặp tờ lịch cũ được cất giữ cẩn thận trong tập hồ sơ giấy tờ. Thế là kỷ niệm cứ thế ùa về.

Mùi trầu quyện với hương cau

NHƯ HIỀN |

Chỉ có về quê tôi mới được ngửi thứ mùi nồng nồng của trầu cau quyện với vôi nhai kỹ. Cái mùi không gọi tên được là thơm hay không ấy vướng víu cả không gian như được đưa đến từ thuở nào xa lắc. 

Phố và ký ức

TÂY BÌNH |

Mùa hè này, hồ sen trong phố gần khu tôi ở không còn rực rỡ như những năm về trước. Thay vào đó, một phần hồ đã dần được lấp đầy bởi đất đá. “Con không thích hồ sen bị lấp đi, làm cho hồ sen không còn lấp lánh”. Lời con trẻ khiến người lớn bỗng giật mình. Cái lấp lánh ấy có lẽ chất chứa cả những ưu tư khác của cư dân phố thị. 

“Mong ước kỷ niệm xưa”…

CHÂU NỮ |

(QNO) - Ngày hội khóa rộn ràng, ấm nồng tình cảm rồi cũng trôi qua, lắng đọng trong lòng thầy cô, cựu học trò là ngùi ngùi lưu luyến, nhớ nhung... sau niềm vui hạnh ngộ.

Nhớ thời thơ bé

VŨ TRƯỜNG ANH |

(QNO) - Mấy hôm rày, chiều nào cũng vậy, tôi vừa giật mình vừa lý thú thấy mình như sống lại với giấc mộng tuổi thơ.

Chầm chậm Hội An

TRẦN CAO DUYÊN |

Tôi đã từng một lần đến Hội An. Lần ấy vào tầm giữa trưa. Ông trưởng đoàn nói có gì đâu, Hội An phố hẹp người thưa, anh em mình có một giờ loanh quanh cho biết rồi về. Ai rề rà người đó ở lại làm dân Hội An nghen.

Bình minh cùng cây lá

TIÊU ĐÌNH |

Ly cà phê đen dẻo thơm, âm ấm hòa thêm một chút ngày, một chút đêm. Bóng trăng còn sót lại ôm vàng tươi những bông hoàng yến ngủ say. Số còn lại rớt xuống nền gạch Bát Tràng, nằm dài thở hít khí trời êm dịu. Mặt trời hình như vẫn còn mắc kẹt đâu đó dưới bụi tre sau nhà…

Như lá như hoa

NGUYỄN THỊ DIỆU HIỀN |

(QNO) - Con đường chạy từ nhà tôi về làng phải men theo dọc triền sông, bên kia thoai thoải đất nà, bên này là núi. Có lẽ cũng bình dị như bao con đường làng khác, nhưng với tôi nó đặc biệt ở từng khoảnh khắc, từng khúc quanh, từng mùa. 

Sân trường chợt tím bằng lăng

PHAN HUY THÙY |

(QNO) - Trước sân trường có hàng bằng lăng sum suê, xanh mướt. Bốn mùa, cây rợp bóng tỏa che cho học trò lúc ra chơi, hoặc khi học thể dục ngoài trời. Tháng ngày lặng lẽ, lớn cao lúc nào chẳng ai biết, cứ xanh mát dịu dàng, vui với trời xanh mây trắng, làm bạn cùng nắng gió quanh năm. 

Từ bàn tay mẹ

THIÊN THU |

Chẳng biết tự bao giờ, lời thơ “Bàn tay mẹ/ Bế chúng con/ Bàn tay mẹ/ Chăm chúng con...” trong bài thơ “Bàn tay mẹ” của nhà thơ Tạ Hữu Yên luôn khắc khoải trong tôi nỗi niềm về mẹ.

Cây lạc mất...

NGUYỄN TẤN ÁI |

Cha giải thích rằng nó là cây “lạc mất”. Bởi khi nó trổ bông, bông từ ruột quả bung ra những cánh trắng ngà phất phơ theo gió, lũ nhỏ tụi tôi cứ vừa đuổi theo vừa reo hò. Cứ thế, thời gian tuổi thơ cũng bay phất phơ trong gió chiều. Tên là thế mà bọn tôi cứ quen miệng gọi là cây “lật mất”. Trẻ con mà, chẳng cần đúng sai, miễn là chúng hiểu rất rõ điều mình đang nói đến, nghĩ về loài cây rút ruột mình mà đùa với gió.

Mẹ và con gái

LƯƠNG MỸ LINH |

Cũng không phải là quá xa, nhưng mẹ thực sự sợ những chặng đường về. Đó là lúc mẹ gắng cười thật tươi, cũng giơ tay vẫy vẫy nhưng lòng quặn đau y như bỏ quên một “núm ruột” của mình ở cái xứ ngồn ngộn người xe mắc cửi này…

Tường vi trước ngõ

PHAN HUY THÙY |

(QNO) - Những ngày hè, trên dải đất miền Trung nắng như thiêu đốt, cây cối cỗi cằn. Nhìn lá cây héo úa, nhăn nheo đủ biết sự khắc nghiệt của nắng nóng nơi đây. Ấy vậy mà cây tường vi trước ngõ, dường như thích thú reo vui. Bất chợt sáng nay, tường vi bung nở những chùm hoa đầu mùa xinh xắn, khiến lòng tôi lâng lâng niềm vui với cây lá quanh nhà.

Gió qua thềm vắng…

TRẦN VĂN THIÊN |

Bây giờ đã vào mùa gió phơn.

Cố hương

TÂY BÌNH |

Muộn chiều mẹ nhổ sợi khói đồng đem phơi, gió phả những cánh ưu tư lất phất tóc sương, tôi trẻ nhỏ cười như sóng lúa, hỏi buổi chiều cõng mặt trời đi đâu mải miết đường về. Tuổi thơ ấy, quãng trời rộng đi hết tháng năm vẫn không gặp dấu chân bé tí, mà cứ chạy nhảy xung quanh tôi, khi tôi tuổi trời vờn trên khóe mắt, hạt sương bụi mịn mi gầy.

Gã hành khất, những hơi thở và câu chữ

TỪ NHẬT THẢO |

1. Mỗi bước chân người, nhòa dần về phía mặt trời mọc hay lặn, ta tựa mất đi từng hơi thở, vốn chẳng nhiều nhặn là bao. Mặc, chữ câu vẫn cứ tuôn trào. 

Cây trái mùa hè

CHÂU NỮ |

Trái cây mùa này đã phong phú lại thơm ngon. Có thể do đặc trưng khí hậu ngày hè nắng nóng nên cây trái càng có vị ngọt thơm đậm đà. Trái cây, không cần chế biến gì, cứ để vậy thưởng thức đã ngon và bổ.