Thương một miền mưa

CAO THƠM |

Nắng chiều hắt bóng, xuyên qua rặng dừa già làm mấy chiếc lá dài thượt trông thật buồn. Mẹ ngồi chồm hổm trước ngõ sắp lại đống củi khô, vừa sắp mẹ vừa vặn vẹo cái lưng than đau quá trời. 

Rồi mẹ lại đứng dậy vươn hai cánh tay, làm mấy động tác thể dục nhưng xem chừng cơn đau vẫn chẳng thuyên giảm là bao. Đàn kiến cạnh bên hối hả rủ nhau kéo thành từng đàn. Chỉ cần nhìn vậy thôi là mẹ biết ngày mai, ngày kia mưa sẽ về.

Mẹ quê. Ảnh: LÊ TRỌNG KHANG
Mẹ quê. Ảnh: LÊ TRỌNG KHANG

Tận dụng trời đang khô ráo mẹ giục bầy con coi sắp xếp công việc ổn thỏa trước khi mưa về. Bắt đầu là từ củi khô. Gì không biết chứ củi khô luôn được ưu tiên hàng đầu. Toàn bộ số củi được đưa hẳn vào gian nhà trong nơi chứa bồ lúa, gạo và những đồ dùng quan trọng. Hồi đó đã làm gì có bếp điện, bếp ga nên củi quan trọng vô cùng.

Vậy nên từ củi to, củi bé, những bẹ dừa, nhành nhãn, nhành ổi khô được bầy con “tha” vào nhà để ngăn nắp đặng mai kia mưa còn có cái để mà đun nấu. Tiếp theo là đến khu trú ngụ của lũ trâu, bò, heo, gà, vịt, ngỗng…

Ba tranh thủ đánh thêm mấy phên rạ chất lên mái, mẹ thì lóc cóc tìm những tấm ny lon to bản che chỗ nọ, chắn chỗ kia. Bầy con chạy ra cây rơm sau nhà rút mấy bao tải rơm. Rơm vừa làm thức ăn cho lũ trâu bò vừa làm nơi lót ổ cho bọn chúng.

Quanh quẩn một ngày chuẩn bị thì mưa bắt đầu về. Mới đầu là từng cơn bé xíu rồi lớn dần, lớn dần. Mưa xối xả trên mái nhà. Mưa trắng trời trắng đất, rung rinh trên từng tán lá cây xao động.

Quê nhà tự nhiên bao trùm một không gian buồn hiu, lặng lẽ. Mấy mẹ con ngồi trên giường nói chuyện. Thằng Út chạy vào bồ lấy một hạt thóc ra nhổ tóc sâu cho mẹ, còn con Hai thì nằm gối đầu lên mẹ mơ màng đọc thơ. Chẳng hiểu sao những lúc như thế này bầy con lại thích thú vô cùng. Một cảm giác bình yên cứ trải dài vô tận.

Những ngày mưa, mẹ lại lụi cụi vào bếp nấu những món ngon các con thích. Những món ăn vặt, mà bất kể ngày mưa nào cũng có mặt. Lúc mẹ xuống bếp trong đầu bầy con đã hiện rõ trưa nay sẽ có món khoai xéo thơm nức mũi. Khoai xéo là món nhớ, món thương của bầy con khi xa nhà, khi mùa mưa ghé thăm.

Chẳng thể nào mà quên được vị bùi bùi của khoai quện với đậu phụng, đậu đen. Đứa nào đứa nấy ăn một cách ngon lành. Cái món khoai xéo ấy cứ mỗi lần nhắc nhớ là ký ức lại rưng rức của cả gia đình. Và bao bận mùa mưa ghé thăm, nếu bầy con ở phố về đúng dịp mẹ đều nấu một nồi đãi vị quê.

Sau nhiều năm bôn ba thị thành, đi qua những mùa mưa, bầy con lại rưng rức nhớ tới mẹ. Phút hoài niệm, những cũ càng con gửi lại phía sau, thấy tim mình tan chảy trong màn mưa trắng xóa, trong những ngọt ngào yêu thương…