Nhân vật

Viết thêm câu chuyện về chị Út Phận (tiếp theo và hết)

PHẠM THÔNG |

Ngày hôm sau chúng tôi đến nhà chị Út Phận. Chị Út, Huẩn, con dâu, cháu gọi dì ruột đón tiếp chúng tôi. Tất cả hồ sơ chị đã để sẵn trên bàn. 

Viết thêm câu chuyện về chị Út Phận (tiếp theo kỳ trước)

PHẠM THÔNG |

Theo ông Đỗ Viết Can, lúc đó chọn Út Phận còn vì chị Út mới ra tù được non một năm, nghe nói ở tù Quảng Tín chị giữ vững khí tiết, không khai báo gì có hại cho cách mạng. Trước đó chị bị bắt tại một địa điểm ở Kỳ Khương, sát nách quận lỵ Lý Tín. Hôm mùng 2 Tết Mậu Thân, khi đoàn biểu tình cánh tây Lý Tín từ Kỳ Sanh giương cờ, biểu ngữ kéo xuống cùng lực lượng vũ trang nổi dậy cướp chính quyền, địch xả đạn thẳng giết chết tại chỗ 13 người. Sau đó vây bắt hàng trăm người. Chúng tra tấn thanh lọc, nhưng mọi người không khai ai là cán bộ...

Những ngày trong nhà ngục Santé

LÊ THÍ |

Cuộc đời Phan Châu Trinh là một trường đấu tranh cách mạng vì thế ta không ngạc nhiên khi biết chuyện ông đã từng “rèn luyện” ở “trường học thiên nhiên Côn Đảo” và “thử sức” với “địa ngục Santé”.

Viết thêm câu chuyện về chị Út Phận

PHẠM THÔNG |

LTS: Bà Võ Thị Phận (Út Phận) - nguyên mẫu nhân vật Mẫn trong tiểu thuyết “Mẫn và tôi” của nhà văn Phan Tứ vừa qua đời. Đây cũng là nhân vật trong nhiều bài viết trên báo Quảng Nam nhằm làm sáng tỏ một phận người. Và có lẽ nay bà đã thanh thản ra đi, bởi nỗi oan khuất đeo mang suốt hơn 40 năm đã được giải, dù khá muộn mằn. Tiếp theo câu chuyện về bà Út Phận, Báo Quảng Nam giới thiệu bài viết của tác giả Phạm Thông  với những thông tin về một đoạn trong hành trình đi tìm sự thật lịch sử liên quan đến một phận người...

Khi nguyên mẫu “đọc” mình qua phiên bản

HỨA XUYÊN HUỲNH |

Từng có hình ảnh bông bạc trắng muốt ở vùng đất phía nam Quảng Nam “nhắc mãi một lời hứa nào đó rất xưa trong tiếng suối thầm thì” trong trang viết của nhà văn Phan Tứ. Nhân vật của ông, một nguyên mẫu có nhiều câu chuyện đời thường xúc động, cũng vừa theo ông vào thiên cổ…

Người đàn bà hát

HÀ AN |

Ở vùng đất xã Tam Thăng (Tam Kỳ) người ta gọi bà Lê Thị Hiên là “Người đàn bà hát”, quả không sai. Bà là một trong những đội viên tuyên truyền năm xưa đã đem lời ca tiếng hát cùng với các tầng lớp nhân dân tham gia chiến đấu, lao động sản xuất phục vụ kháng chiến. Và hôm nay “người nghệ sĩ già” đó vẫn say sưa sáng tác và truyền tụng những câu hò vè cổ động phong trào cách mạng, xây dựng quê hương cho lớp hậu thế.

Thơ văn Tú Quờn

PHÚ BÌNH |

Xưa, ở xã Khương Mỹ, tổng Phú Quý, huyện Hà Đông, phủ Thăng Bình (nay là thôn Khương Mỹ, xã Tam Xuân 1, huyện Núi Thành) có một thầy thuốc kiêm thầy đồ sáng tác nhiều thơ văn chữ Nôm được người địa phương lưu nhớ.

Người Nghệ An với đất Quảng

CHÂU YẾN LOAN |

Hơn 600 năm trước, từ khi xứ Quảng còn là vùng đất của Chiêm Thành, người Nghệ An đã có mặt trong những đoàn quân đi mở cõi.

Cụ Phan Khôi với tuần báo Sông Hương

TRẦN ĐÌNH HẰNG |

Kinh đô Huế hồi cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 là tâm điểm điển hình cho vấn đề giao lưu, tiếp xúc văn hóa và văn minh Việt - Pháp, thể hiện rõ trên nhiều phương diện, nhất là tư tưởng. Khát vọng canh tân xứ sở dẫn tới nhiều hoạt động mạnh mẽ, đặc biệt trên phương diện báo chí, nổi bật với nhiều đại diện như Tiếng Dân, Thần Kinh tạp chí, Sông Hương tuần báo...

Cuốn tiểu thuyết duy nhất của Phan Khôi

LÊ THÍ |

Trong sự nghiệp trước tác đồ sộ để lại cho hậu thế, Phan Khôi chỉ có một cuốn tiểu thuyết. Ngày nay, có người nghĩ rằng đó là điều may cho ông, nhưng cũng có người lại… tiếc!

Anh viết đến khi... tay bị run!

HỒ DUY LỆ |

Anh là Nguyễn Đình An, quê gốc Điện Quang, Gò Nổi. Anh sinh năm 1934, tại thị xã Hội An. Được 3 tuổi, mẹ đưa anh ra Bắc ở với ba.

Phan Trân - một nhà Nho ưu thời mẫn thế

LÊ THÍ |

Sự xung đột cũ - mới xảy ra trong các gia đình làm cho nhiều người phải “ưu thời mẫn thế” đã từng xảy ra ở nước ta vào những năm đầu thế kỷ 20. Gia đình cụ Phó bảng Phan Trân ở làng Bảo An, Điện Bàn là một điển hình!

Nhà Nho sưu tầm ngạn ngữ

LÊ THÍ |

Quốc ngạn là quyển sách tập hợp các câu ngạn ngữ của nước ta được một nhà Nho xứ Quảng sưu tầm, biên soạn và xuất bản cách đây gần 100 năm.

Nguyễn Tạo - quan giỏi xứ Quảng

THƠM QUANG |

Nguyễn Tạo vốn có tên là Nguyễn Công Tuyển, tự là Thăng Chi, sinh năm 1822 tại làng Hà Lam, phủ Thăng Hoa (nay là thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình). Dưới triều Nguyễn, Nguyễn Tạo được đánh giá là vị quan tài giỏi, luôn dành tình yêu thương cho người dân quê hương xứ Quảng. Mặc dù là một bậc danh thần của triều đình, nhưng tới nay thân thế, sự nghiệp và hành trạng của ông lại được ít người biết đến.

Người Quảng mở đầu phong trào tân thư

NGUYỄN DỊ CỔ |

Tân thư về mặt ngữ nghĩa là “sách mới”, “sách mới in”. Nhưng ở phạm trù lịch sử, tân thư chính là những “sách mới” do các học giả Trung Quốc có tư tưởng cải lương trước tác hay biên dịch từ sách vở phương Tây (hoặc dịch lại từ sách dịch của người Nhật).

Huỳnh Thúc Kháng - nhà nghiên cứu sử thực thụ

LÊ THÍ |

Huỳnh Thúc Kháng là một người hết sức đa tài. Ông không chỉ là nhà Nho, nhà cách mạng, nhà báo, nhà thơ, nhà nghiên cứu văn học mà còn là nhà nghiên cứu lịch sử.

Người "trợ lý" đặc biệt của Phan Châu Trinh

LÊ THÍ |

Trải 14 năm trên đất Pháp (1911 - 1925) để thực hiện cuộc đấu tranh cho độc lập và sự tiến bộ của dân tộc, Phan Châu Trinh được sự giúp đỡ của nhiều người trong đó nổi bật là của người con trai ông: Phan Châu Dật.

Người đam mê với sử làng

HƯƠNG THU |

Thầy giáo Trần Văn Hảo ở làng Mỹ Xuyên Tây (Duy Xuyên) đam mê nghiên cứu sử làng với mong muốn lưu giữ giá trị đặc sắc, giàu truyền thống của vùng đất mình đã gắn bó...

Nguyễn Phúc Kỳ ở dinh Quảng Nam

LÊ THÍ |

Nói đến sự ra đời của chữ Quốc ngữ ngoài việc vinh danh các giáo sĩ Dòng Tên cũng không nên quên công lao của Tổng trấn dinh Quảng Nam Nguyễn Phúc Kỳ, người đã tạo điều kiện cho “hạt giống Phúc âm nẩy mầm” trên mảnh đất tốt này!

Lời, của một cuộc đời…

NGUYỄN ĐIỆN NAM (thực hiện) |

Ông là “báo đen” từng tung hoành đánh địch giữa lòng phố Hội. Rồi trải qua gần 6 năm ở địa ngục trần gian Côn Đảo. Rồi trở về hòa bình với những cơn đau hành hạ, phải mướt mồ hôi để làm lụng nuôi con và làm giàu. Cuộc đời ông Đinh Văn Lời không thể tả hết bằng lời về những bi hùng, bao nỗi thăng trầm đi cùng năm tháng…