Thơ

Cho tôi được nợ Tam Kỳ

NGUYỄN PHƯƠNG DUNG |

Ai đi xa cũng nợ Tam Kỳ
Nợ phố xưa có cái tên rất lạ
Tam Kỳ ơi, kỳ chi kỳ quá
Mỗi bận đi xa lại nợ một lần về

Hoài thu

VŨ THIÊN TƯỜNG |

đêm mùa thu
trăng đầy vò
tiếng khuya mỏng mảnh
câu hò đã vơi
sông Hoài say khướt
không trôi
xin san sớt
chút à ơi diễm kiều

Thơ nhặt trên vỉa hè

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

niềm vu
cơn bão chưa dứt
lũ trẻ reo hò dô
cành gãy kéo về chật bếp.

Ươi bay

ĐỖ THƯỢNG THẾ |

những cơn nam
quyến cánh ươi bay
vũ điệu sóng mưa, bụi nắng

Về

TRẦN VƯƠNG |

Con về giữa giấc mơ xưa
Ngôi nhà vắng tiếng cơm trưa rộn ràng

Cơn mưa

ALĂNG VĂN GÁO |

Từ mặt đất
cơn mưa rơi ngược lên bầu trời
Mưa mắc ở trên đó
hóa thành những đám mây
bay thong dong
không ngày tháng

Tình cờ

ĐỖ HOÀNG TÂM |

Tình cờ anh gặp lại em
vẫn nơi quán cũ vẫn đêm không lời

Cho một rằm

NGUYỄN THỊ MINH THÙY |

Ngày ăn chay để tịnh tâm
khuya nghe bụng réo rủa thầm chúng sinh

Trả nợ cho mình

HẢI ĐIỂU |

Đợi em trả hết nợ mùa
Câu thơ cũ, vị cũng vừa xốn xang
Tường xưa rêu xám xiên ngang
Mây hồ hải lại ngỡ ngàng sương giăng.

Có khi nào

BÍCH NGA |

có khi nào
biển cũng ưu tư
từng con sóng vỗ buồn trùng khơi
em nhớ anh
như cánh buồm nhớ bến
như cát trắng vụng về nhớ khúc lao xao

Giọt trăng

LÊ THỊ ĐIỂM |

Người đi phía ấy mênh mông
Người về rủ nắng
Nhuộm
Hồng bến sông.

Hoa xương rồng

NGUYỄN NGỌC HƯNG |

Cam chịu bốn mùa nắng mưa khắc nghiệt
Vắt kiệt mình đến bạc máu xanh da

Lá về...

NGUYỄN KIM THỊNH |

                 Nhớ nhà thơ Trương Vũ Thiên An
Vừa rời nhau một tầm tay
Lá về
Để lạnh một ngày rong chơi

Mưa tháng sáu

NGUYỄN HOÀI ÂN |

Gọi cơn mưa tháng Sáu
Xoa dịu buổi trưa hè
Bùi ngùi trong tiếng ve
Những tháng năm phượng đỏ

Tiếng nói của lồng ngực

HUỲNH MINH TÂM |

Có tiếng nói của lồng ngực tôi trong đêm tĩnh mịch lạnh lẽo
Khẽ khàng, ấm áp như những ngọn gió lăn qua châu thổ quê nhà
Tôi nghĩ bạn cũng thế, mọi sinh vật đều thế, cả thế giới của chúng ta
Cũng thế, gần gũi làm sao, dẫu rất nhiều khác biệt

Cớ sao buồn

NGUYỄN TẤN SĨ |

cầm mòn gốc rạ trên tay
mà nghe hạt lúa cứ đay nghiến mình

Rụng

BÙI LONG |

Rụng lên trời rộng một vì sao
Rụng ngày tưởng niệm hư hao nỗi buồn
Rụng trang vô thủy vô thường
Rụng vào ảo ảnh một gương mặt mình

Bài thơ Mỹ Sơn

PHAN CHÍN |

còn lại cùng thời gian
Mỹ Sơn gạch và đá
tạc một dáng Chàm
trầm mặc

Đêm đàn bà

HOÀNG THÁI |

Người đàn bà bày đêm ra ngắm
bóng loang trắng xóa rạng ngày
người nhặt gì dưới kẽ tay
vài lặng im lả màu con gái

Truyền thuyết chia ly

HỨA VĂN ĐÔNG |

Chúng ta chia ly từ trong truyền thuyết
Nửa ngược rừng nửa dắt díu về xuôi...
Có lẽ tổ tiên muốn tán rồi lại tụ
Để cuộc đoàn viên thêm rạng mặt người.