Thơ

Ngày sông lụy nắng

VÕ VĂN TRƯỜNG |

Nơi ấy tôi về ngày sông lụy nắng
Đắng đót lặn vào lòng dạ cá niên
Bung biên mây trời, Trà My thắc thỏm
Đớn đau mùa sinh nở thiên tai

Với sen giấy

ĐỖ THƯỢNG THẾ |

Đừng mầu nữa      
thú nhận đi!     
đã thành một đời không tự loài sinh nở
sống tỉnh tươi cứ thế
thếp son hời
cứ thế
lên mùa từ bi

Ngày cũ

NGUYỄN KIM THỊNH |

Chiều lên nhè nhẹ trên ngày cũ      
Vạt áo bông mây nhớ trắng đồng      
Ngõ xưa còn rõ làn hương mẹ      
Giờ quạnh nắng vàng, buốt gió trong      

Mưa bong bóng

PHẠM TẤN DŨNG |

em mạ non lỡ thì
và tập làm dang dở
như cơn mưa bong bóng
vỗ mặt cánh đồng xa

Làm sao đong đếm ngọt cay

NGUYỄN THỊ MINH THÙY |

Ngày quên đọc sách hiền nhân
Đêm về rỗng tuếch chẳng bâng khuâng gì
Hình như thơ vừa ra đi
Bỏ lại tôi với thiên di rất buồn

Lúa về

HUỲNH MINH TÂM |

Thảm vàng mê man hút mắt vào những ngày giữa thu      
Gió dịu dàng hơn, nắng còn sót lại những buổi trời chưa kịp mây mù     
Tôi đẩy chiếc xe bò lúa lên dốc trong tiếng kêu cọc cạch
Đến nhà, mỉm cười, lúa về

Thư mùa thu

NGÔ THẾ LÂM |

Gửi một nét rằm giọt trăng đỏng đảnh
rót đằm hương lên mắt phố nhu mì
anh đi qua những hàng cây luống tuổi
gặp ký ức mình sau mỗi chuyến thiên di

Thời gian

ĐINH HUYỀN |

Ngỡ mình như một dòng sông      
Cứ trôi trôi mãi rồi không trở về         
Nhiều đêm mộng thấy bến quê      
Bờ lau bạc tóc trăng thề lãng du    

Giọt khuya

TỊNH BÌNH |

Giọt mưa nho nhỏ
Vỗ về phố đêm
Tí ta tí tách...
Khúc hát êm đềm

Trăng quê đêm rằm

TRẦN THANH THOA |

Trung thu nhớ những đêm rằm
Trống lân tùng cắc xa xăm nẻo đường
Giọng cười trong vắt còn vương
Chiêm bao thềm cũ du dương gió lùa

Mùa trăng cũ

TRẦN THỊ THẮM |

Nhớ đêm trăng ngày cũ      
Xôn xao tiếng nói cười      
Đàn em thơ ríu rít      
Rước đèn sao sáng ngời           

Chợ quê

NGUYỄN CHIẾN |

chợ quê mua khế bán chanh     
từ cây kim đến banh chành thế gian      
bán mèo làm bể nồi rang      
mua con chó chạy mang oan lấy đòn      

Thơ vụn trong nhà

NGUYỄN ĐÔNG NHẬT |

món quà
chiều trám xong lỗ dột
khuya đêm mưa về
vui tí tách. . .

Về ở mai sau ta ngồi nhớ

NGUYỄN GIÚP |

Ràn rạt sườn đồi
gió đã nói với chúng ta về ngày mới
về những chiếc lá reo vui
về những đứa trẻ đầu trần tóc khét
về con đường mòn đã ngủ yên trong hoang dại của nắng
về tiếng chim rừng mãi tụng ca một loài gió thung lũng
như thể đã xong một kiếp người chiếc lá biết rụng
lặng lẽ mà chót vót từng nhành hoa phong lan buông mình
em có nhận ra sự tinh túy của máu và lửa?

Tháng tám

MINH VŨ |

Trái đất vẫn quay
ngày vẫn trôi
và mùa lại đến
lòng ta không chút nắng...

Nhớ mẹ

NGÂN PHAN |

Sợi nắng rơi đều trên vành nón
Lam chiều khói bếp quyện mờ thêm

Tựa sông

PHẠM THỊ ĐIỂM |

Mùa thu kia rạo rực      
Len vào giọt mưa đêm      
Lén rót từng sợi nhớ      
Nghẹn ngào đáy mắt em

Quang gánh xếp lại rồi

HỨA VĂN ĐÔNG |

Nổng cát quê im vắng
nổng cát quê hiền lành
nổng cát bao đời nâng đỡ
sao bỏng rát
quanh nơi mẹ ta đang nằm nghỉ mệt?

Ủ đóa tinh khôi

LÊ THỊ ĐIỂM |

Cạn đêm
Vọng tiếng thở dài
Ướt ngày
Ngấm giọt đắng cay phận người
Thân gầy nhàu nát tả tơi

Tạ ơn

NGUYỄN TRỌNG LĨNH |

tay nâng một dĩa trầu cay
lịch hồng bóc lại lễ ngày Vu lan