Thơ

Có phải tôi tiếng khèn

LÊ HẢI KỲ |

Tiếng khèn vang lên bừng đá núi
tiếng khèn nói gì
mặt trời mọc trên đôi má xuân thì.

Trăng vỡ

NGUYỄN ĐỨC BÁ |

Em về lỡ nửa mùa trăng      
Mờ xa sương khói mây giăng chân trời             
Triền hoang lạc dấu chơi vơi
Đêm trôi rũ bóng sông đời đẫm sương

Về bên ga Huế tiễn đưa

HỨA VĂN ĐÔNG |

Những chuyến tàu trượt ngoài nỗi nhớ
như đường ray xẻ dọc vui buồn
như khách lạ nhìn nhau ngơ ngác
chỉ đèn vàng thức với đêm suông

Lạc đêm

HOÀNG THÁI |

Một đêm lạc mất dấu giày      
hình như có một vết hài giẫm lên 
tìm quanh   
còn giọt sương mềm      
cầm về từ đó nỗi nênh một đời            

Tháng năm

VÕ VĂN TRƯỜNG |

Những ngày đi cuống cuồng
Nhiều lúc ngạt thở bởi một chuyện tầm phào
Chẳng đâu vào đâu cả
Mà lòng buồn như vó chỏng không

Ánh mắt sương mai

GIA TỊNH DƯƠNG |

Nhỏ ơi      
Sao hiền lành thế
Nhìn em cứ ngỡ thiên thần
Em đi lạc đâu bây giờ mới gặp
Để ta bạc tóc kiếm tìm?

Hư ảo

PHAN CHÍN |

em về
rạo rực nắng trưa
bước chân lạc giữa lối
mùa
hoang sơ
tôi đi
trong chốn đợi chờ
gặp em
lạ lẫm
bên bờ nhân gian
rối tung một giấc
mộng vàng
em cười nghiêng nón
tôi bàng hoàng
yêu

Ngồi làm một thân cây

TRẦN TUẤN |

nhặt lên chiếc lá      
ngồi      
làm một thân cây             

Lối mòn

NGUYỄN TẤN SĨ |

Lối mòn tại dấu chân đi
Nhiều khi cứ hỏi là gì không đâu
Nỗi niềm đã thấm thật sâu
Nên hoàng hôn cứ nhuốm màu hoàng hôn

Đề từ cho một đêm xưa

TRƯƠNG ĐỨC TỚI |

Đến giờ anh vẫn khôn nguôi
Sao đêm ấy bạn anh hát hăng thế
Tiếng đàn nghe rát thế
Em chống tay lên cằm khóe mắt trăng sao

Dáng nâu về trời

TỪ DẠ LINH |

(VHQN) - Người xuống biển

Kẻ lên rừng

Về Tam Hải

LÊ THỊ ĐIỂM |

(VHQN) - Khát vị mặn     
Tìm về Tam Hải    
Nơi con sóng bất kham 
tung bờm trắng xóa      
Những khung ngực trần vạm vỡ 
xăm xăm về hướng biển khơi      
Nơi thắt lưng ong      
sớm chiều tất bật 
đêm trầm mình trong cuồn cuộn lo âu
mơ bình yên lên từ phía hừng đông

Chuyện ngày xưa

TRẦN THIÊN THỊ |

(VHQN) -  tôi ngồi nghe chuyện bàn chân
kể với tôi
những chặng gần chặng xa
núi cao
thác đổ
em

Níu

PHẠM THÔNG |

(VHQN) - Đã mấy trăng không nhớ
Gió vô tình lướt qua
Hương em quen trời lạ
Hoang vu lòng gió mưa

Nỗi nhớ mùa phượng đỏ

ĐINH HUYỀN |

Hoa phượng rơi bên góc đường thơ dại
Tiếng ve kêu thôi thúc gọi mời
Nắng đã tràn trong mắt ngày lúng liếng
Mây thẫn thờ áo lụa trắng rong chơi

Mùi quê

NGUYỄN MẬU HÙNG KIỆT |

Nhiều khi nhớ cái mùi quê đến lạ      
ngai ngái hương cỏ dại ở ven đường      
nặng nặng ngấu ruộng cày chưa kịp ải
mùi phân trâu nồng ấm ngõ quê chiều

Lang thang

NGUYỄN CHIẾN |

lang thang đầu đường xó chợ      
gặp ai cũng hỏi cũng chào      
ký tự nhặt trong thùng rác      
lên men mà thành rượu thơ

Thả diều

LÊ THÀNH VĂN |

Chiều hè gió mát      
Bé chơi thả diều      
Cầm chắc sợi dây      
Chạy vù đón gió.      

Sang hè

NGUYỄN NGỌC HƯNG |

Tiếng ve vàng nắng mật
Hoa phượng đỏ mây hồng
Hàng tre xanh chải tóc
Nghiêng bóng chiều qua sông.

Ngược sóng

PHẠM TẤN DŨNG |

Những đụn cát buồn mờ sương và khó nghe tiếng hát
“Dã tràng ơi! Sao lấp cho vơi sầu này?” (*)
căn nhà vỏ sò vừa cất lên tiếng gió
câu thơ bập bềnh lưng bãi cát so le
tôi đang lắng nghe mạch máu gõ nhịp buồn