Truyện ngắn

Câu lạc bộ Ba Ngôi Sao

NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNH |

Lim nói sẽ mở một cửa tiệm nho nhỏ khi có đủ điều kiện, khi đó chúng tôi đang ở Siem Reap và cùng ăn món gỏi có đủ thứ hầm bà lằng.

Gió thức

PHÙNG PHƯƠNG QUÝ |

Người phụ nữ trẻ bước vô nhà, vén mớ tóc xoăn nhuộm vàng qua vành tai, mặt đỏ bừng mồ hôi. “Mẹ ơi mẹ! Không có bông huệ trắng, con mua hoa bách hợp cũng được hén!”. “Trời đất!”. 

Ông già bà trẻ

NGUYỄN TRỌNG HOẠT |

Là vợ chồng đã 30 năm nhưng tính ra ông bà sống gần nhau chỉ khoảng một phần mười số đó. Đời lính khiến ông trải những ngày xa vợ thăm thẳm, lúc gần nhau quả là “chẳng đủ để mà giận dỗi”. 

Xóm lên đời

KHƯƠNG QUỲNH |

Bố khoác vai ông Sáu dắt nhau ra quán bia hơi, bỏ lại sau lưng một cái lườm hờn dỗi của mẹ. “Bia bây giờ cũng năm bảy loại bia”. Dường như mẹ ám chỉ bố đi uống bia “tay vịn”.

Mộng Trang Chu

VU GIA |

Nghe tin ông Hoạch qua đời, tôi sững người một lúc và bỗng thấy mắt mình cay cay mà chẳng hiểu vì sao. Tôi với ông chẳng thân thiết gì. Khi vào nhận việc ở cơ quan thì ông nghỉ hưu từ lâu. Tôi chỉ biết mặt ông qua mấy lần họp mặt cơ quan và mấy lần đem quà tết của cơ quan đến biếu các vị lãnh đạo cũ. 

Trước khi gà gáy

NGUYỄN TẤN ÁI |

1. Đó là một thầy giáo phẩm chất ít người bì kịp. Kiến thức thầy vẫn không lỗi thời, không xơ cứng. Quan niệm dĩ bất biến ứng vạn biến, thầy đem tâm lực truyền cho học trò. Những câu chuyện cũ được làm mới lại bằng tâm huyết ưu tư. Học trò lớp lớp yêu thầy.

Mắc kẹt giữa dòng

HUỲNH SA CHANG |

Tin nhắn tới lúc 3 giờ sáng. Anh đang ngồi tựa lưng vô gốc me bên ngoài tòa nhà số 7 La Bàn. Thinh lặng bao trùm, kiểu như tất cả nín thở chờ cơn cuồng phong lăm le nhào tới. Bạn dân quân mang ra một ly cà phê hòa tan nóng, bâng quơ sao anh không về nhà nghỉ ngơi, giờ này chưa có kết quả gì đâu. 

Trăng cổ tháp

NGUYỄN HẢI TRIỀU |

1. Thoại và Kiều quen nhau từ những năm cuối cấp ba. Ngày ấy, ngã ba sông Giao Thủy chưa có cầu. Người qua lại giữa hai vùng Duy Xuyên và Đại Lộc phải đi trên những con đò ọp ẹp sáng chiều cần mẫn chao sóng qua lại đôi bờ. Kiều và bạn bè trang lứa vùng Duy Hòa, Duy Thu, Duy Tân… phải qua ở trọ bên bờ bắc sông Thu để học trường trung học Đại Lộc. 

Mình về nhà thôi!

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Sáng đó Thừa đến không nói câu gì. Tự tiện dọn quần áo của mấy mẹ con Hiền vào chiếc ba lô bị chuột cắn rách lòi cả lớp lót ra ngoài. Ngó quanh quẩn thấy cũng chẳng còn gì để mang theo nữa, Thừa ngẩng lên bảo:

Un ếch

TRƯƠNG ANH QUỐC |

Tháng ba, khi nắng vàng rải xuống cánh đồng trước ngõ thì lúa cũng bắt đầu chín ươm. Những đám ruộng triền cạn nước, bùn khô dần cũng là lúc lũ ếch đi tìm hang trú ngụ. Ếch đào hang mới hoặc khơi lại hang cũ bị bỏ hoang, tha cỏ vào hang lót tổ. Khi ông mặt trời khuất sau rặng núi, vẳng đâu đó tiếng ếch ồm ộp...

Cuộc gọi lúc đêm muộn

NGUYỄN TRỌNG HOẠT |

Lúc trước, ngồi vào bàn tiệc, anh cầm đũa nhiều hơn cầm ly; “dũng sĩ phá mồi” là hỗn danh gắn với anh do mấy bạn thân áp đặt. Đã vậy, những lần tỉ thí bia rượu anh bị gạt ra rìa ngay từ đầu: “Thằng này không tính”. 

Pháp sư

PHÙNG PHƯƠNG QUÝ |

Bãi đá nằm ngổn ngang như bầy voi tranh nhau lội xuống biển. Ông Đội và thằng Sóng ngồi trên mỏm đá cao nhất, mắt dõi ra xa. Sóng biển giận dữ chồm lên muốn cuốn phăng bãi đá. Hình như hòn đá chao đảo muốn chìm, nhưng đó chỉ là ảo giác. “Thuốc nì ông!”. 

Ký ức

THÁI HIỀN |

Cảm tưởng cơ thể như mảng rêu đang dần cạn nước, người hâm hấp sốt, mồ hôi vã ra, cô muốn nằm xuống nghỉ. Nhưng sau cùng, cô vẫn ngồi lặng yên trên chiếc ghế cạnh cửa sổ nhìn thành phố trầm mình trong thứ ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ những ngọn đèn vàng thưa thớt. 

Tao ngộ

NGUYỄN TẤN ÁI |

1. Cầu Hiền Lương năm 1960, hai bờ sông bí hiểm như bờ tiền sử, tre đan thành lũy đen kịt, giấu bên trong nó những họng súng đen ngòm.

Ầu ơ mấy đời...

NY AN |

Phúc thường dậy lúc chín giờ sáng để mở cổng rào quán nhậu, kéo bàn ghế xếp ngay ngắn. Nhưng báo thức luôn gọi Điều từ trước đó ba, bốn tiếng. Quán nhậu bán tới hai, ba giờ sáng, nên bữa mô Điều cũng uể oải mỏi nhừ.

Ngôi nhà giữa vườn hoa

LA THỊ ÁNH HƯỜNG |

1. Trên màn hình, ở tình huống gay cấn kia, đúng ra có tiếng động nhưng thước phim này lại không. Cả rạp im phăng phắc. Tối đen. Chỉ có tiếng Vũ đều đều phát ra theo khung thời gian nhất định, có thể là 5 hay 10 phút, Như không đoán được chính xác. Khi thì: em khát nước chưa anh lấy? Em ăn ngô nhé? Em có bị lạnh không? Em đói bụng chưa?… Những câu đó được lặp lại, đều đặn trong gần một giờ đồng hồ. Vài cặp mắt chiếu về phía Như. Trong những đốm sáng lập lòe không đủ để nhìn rõ bất cứ ánh nhìn nào, Như vẫn hình dung ra những ánh nhìn sắc lạnh đó.

Chuyện quê một thuở

NGUYỄN TAM MỸ |

Qua tiết giêng hai lại bấc, trời mưa lăn thăn. Và gió xuân mang theo cái lạnh se se luồn lách khắp nơi. Mẹ tôi vừa cầm que tre cời nồi lửa than vừa bảo với tôi: “Cuối tuần, con về phố thị làm chi! Ở lại chơi, tối mẹ kể cho nghe chuyện quê một thuở xa xưa”. 

Nhẫn trống mái

KHƯƠNG QUỲNH |

Sau khi tiễn Ya Tân ra bến xe thì trời đã nhập nhoạng tối. Đứng trên triền dốc,Ma Châu nhìn ngôi làng nhỏ của mình chìm trong màn sương trắng giăng mắc. Hàng trăm nóc nhà lọt thỏm giữa bốn bề núi đồi tĩnh lặng. Lần đầu tiên trong đời, Ma Châu cảm thấy nơi này cô đơn và quẩn quanh quá đỗi. Có lẽ vì thế, Ya Tân đã bỏ đi, anh nói sẽ về khi nào chị muốn cưới. Ma Châu thở dài, hai người phải đợi nhau đến bao giờ?

Dòng xưa chuyện kể

TƯỜNG LINH |

Tour du lịch hành hương về thăm cội nguồn với chuyến du ngoạn sông Thu Bồn đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng những bạn trẻ Sài thành; mỗi quãng sông là những câu chuyện về làng mạc, cả những con người thơ mà tiếng tăm theo sông tỏa muôn trùng...

Má chồng nàng dâu

PHÙNG PHƯƠNG QUÝ |

Ông Ba vừa đốt nhang cắm lên bàn thờ vợ, thì thằng Quảng cháu nội đã đeo cà nẹo bên hông, mếu máo: