Truyện ngắn

Hạnh phúc bình dị

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Dao không nhớ mình tham gia tất thảy bao nhiêu nhóm chát. Nhóm bạn chăn trâu cắt cỏ; nhóm cấp 2, cấp 3, đại học; nhóm công việc chuyên môn; nhóm phụ huynh lớp con; nhóm chị em cây khế… và cả chục nhóm đầu tư chứng khoán, thỉnh thoảng còn phải xóa bớt đi. 

Đâu chốn quê nhà

LÊ TRÂM |

Sương bảo, từ quốc lộ một rẽ về hướng đông, qua cánh đồng mênh mông, chiếc cầu tre lắc lẻo, qua mấy cái xóm nho nhỏ, lại vượt một con đường lầy lội qua tiếp cánh đồng khá rộng là tới nhà em. Nghe Sương mô tả cứ như đang lạc vô rừng. “Còn con đường nào khác nữa không?”. Sương lắc đầu. Cũng vậy thôi à! Cũng đồng ruộng mênh mông đường ngập ngụa bùn lầy, cũng cầu tre lắc lẻo các thứ, vậy đó, anh tìm nổi không?

Nước mắt của biển

LINH AN |

(VHQN) - Vừa bước ra tới cửa thì có mưa, ông lão lùi vào hàng hiên, ngồi chéo chân, móc gói thuốc rê ra quấn, tự nhiên như ở nhà mình. Đảo Côi mùa nắng đang gắt gỏng, bỗng đâu quăng về một chùm mưa, rơi lộp độp trên mái nhà nghe thô rát. Ngó ra, Hậu không tin người đàn ông gầy gò mắt sáng như sao ấy là cha mình. Cũng có lý, bởi đâu cha nào truy cùng rượt tận đứa con, đến mức nó đã bỏ xứ trốn ra đảo Côi hoang vắng mà ông cũng không chịu buông tha.

Cuộc chờ

HUỲNH SA CHANG |

Mưa xối xả từ đầu giờ chiều. Gió quất mạnh tới nỗi mấy cây xà cừ cổ thụ trên đường dẫn vào quảng trường Trăng Xanh bật gốc chỏng chơ. 

Đi bước nữa

HỒ LOAN |

Tôi săm soi ve vuốt mái tóc bồng bềnh óng mượt của mẹ, hết túm lên đỉnh đầu lại buộc hờ hững, rồi thả lơi qua vai, nhìn kiểu gì cũng đẹp mẹ ơi! Tôi thốt lên. 

Buổi học cuối cùng

NGUYỄN BÁ HÒA |

Buổi học cuối cùng của lớp 8/2 vui quá là vui! Nói buổi họp mặt của lớp thì đúng hơn, họp mặt để chia tay, ngày mốt là lễ bế giảng năm học rồi! Lớp của Lượm gần như đứa nào cũng có phần thưởng, không là học sinh xuất sắc cũng là giỏi hoặc khá, chỉ năm bảy đứa chẳng được gì, trong đó có Lượm. Thực ra không phải Lượm dốt hay lười học, cứ mỗi lần nhớ đến ba mẹ là Lượm không tập trung được.

Ngôi nhà mơ ước

TRƯƠNG ANH QUỐC |

Học trực tuyến cũng hay, hai cha con tha hồ đi đây đi đó. Xe leo đèo bỗng tiếng máy khồng khộc. Tài xế tấp lề, bảo hành khách xuống nghỉ ngơi chờ sửa xe xong chạy tiếp.      

Cây sấu già trước cửa

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

(VHQN) - Lúc gia đình bà Mẫn mới chuyển về đây, cả khu không có nổi một bóng cây nào. Cũng chỉ vì nhà nhà đua nhau lợp mái vươn ra phía trước để bán hàng. Những ngày oi ả, cái nắng hầm hập từ nền đường bê tông như muốn dội ngược vào nhà.

Nẻo về

THÁI HIỀN |

Anh sống cùng cha trong một tòa chung cư cũ. Cầu thang bộ lên xuống, thoai thoải dốc và hơi tối. Mùi rêu ẩm loang dần trên những bức tường cũ, tróc lở với chi chít tem quảng cáo các loại dán trên đó. 

Vợ chồng khắc khẩu

NGUYỄN TRỌNG HOẠT |

Đôi này khắc khẩu từ thuở tóc xanh đến khi đầu bạc, ngay cả chuyện đặt tên cho bốn người con cũng không ngoại lệ. Bà thích tên con gái là Hoa, Hồng, Phượng, Loan; con trai thì Hùng, Dũng, Minh, Quang; ông thì muốn tên con giống những sản vật nâng niu hằng ngày như Lúa, Ngô, Đậu, Mỳ. Vợ lắc đầu, dài giọng: “Tên gì mà nghe kỳ kỳ!?”. Chồng cãi: “Toàn những thứ gắn bó nuôi sống con người xưa nay, sao lại chê?”. Vợ cãi cố nhưng không chuyển được ý chồng, đành im trong ấm ức.

Người thắp đèn cho núi

LÊ QUANG TRẠNG |

Tự bao giờ, những ngọn núi đã chất chồng, ngồi kề nhau tạo thành một vùng sơn cước bí ẩn đầy hiểm trở, mà cũng chứa đựng sự hấp dẫn ngọt ngào, như tình yêu của đất trời tựu nở. Thầy mường tượng như vậy khi tìm thấy trong thư viện những dòng chữ miêu tả về bản làng có cây thuốc Đăng Tâm. Dòng chữ chạy trong đầu như luồng điện mang đến bao cảm xúc. Có lúc thầy thấy lòng mình rộng mở mênh mông; có lúc lại thấy chùn bước trước sự hiểm trở của núi đồi và khó khăn của bản.

Lỡ một mùa sưa

NGUYỄN BÁ HÒA |

Tân đọc đi đọc lại, nắn nót từng con chữ trước khi gởi bài thơ về ban tổ chức lễ hội. Tân đã từng gởi thơ đăng báo nhưng chưa lần nào hồi hộp, đầy xúc động như lúc này. Đêm thơ nhạc “Sưa vàng ven sông” sắp diễn ra tại Vườn Cừa làng sinh thái Hương Trà, đây là dịp để Tân mời Tuyết, người bạn gái về tham dự và nghe đọc thơ do chính Tân viết tặng.

Đâu có xa xôi

NGUYỄN THỊ NHƯ HIỀN |

Mọi người trong xóm Cây Duối này đều biết chừng hai năm nay bà Hai với ông Tân không qua lại, cho dù là xã giao bình thường. Mà ngộ là nhà bà Hai với ông Tân sát rạt, mảnh vườn của họ cũng chỉ phân ranh giới hàng rào bằng thân sắn tua tủa lên xanh. Đứng bên sân nhà ông Tân dòm qua bên kia có thể thấy bà Hai ngồi ở ảng nước rửa chén, nhặt rau. Nhà kia to tiếng, bên này có thể nghe được.

Mưa trái mùa

NY AN |

Mưa gió của trời đôi khi chẳng theo quy luật nào. Mới hết giêng hai, nắng ấm lên được vài bữa, vừa xếp cất tấm mền dày vào bọc ny lon, thì trời làm mưa không báo trước.

Đi coi thầy

LA THỊ ÁNH HƯỜNG |

1. Quân đến khi My đã uống gần hết ly sinh tố và tranh thủ đi loanh quanh lúc quán còn vắng để chụp hình mấy bông hoa vừa hé trong vườn. 

Dốc núi

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Xiu ngồi vắt vẻo trên sân thượng nhìn xuống heo hút dốc núi. Mấy ngày nay trời không có một cơn gió nào, cây cối lặng thinh như tranh vẽ. Đây là một mùa hè kinh dị, mọi thứ như đều muốn tan chảy dưới cái nóng khủng khiếp đang dội thẳng xuống đây.

Mùa cơm mới đợi mong

NGUYỄN TẤN ÁI |

“Nghỉ tay đã anh Sáu!”. Tám Thân từ đám dưới gọi với lên. Phía đám bờ mương Sáu Vân cũng mồ hôi ướt sũng lưng áo. Buông cuốc Sáu lững thững đi đến. Mấy củ chóc bọc trong ngọn lá chuối bốc khói, hai anh ăn ngon lành. Quệt mồ hôi trán, Tám Thân hồ hởi:

Giờ này chị ở đâu?

NGUYỄN TRỌNG HOẠT |

Tôi đang ngồi trước máy tính, lang thang trên mạng thì nghe cánh cổng sắt bị rung lắc, tiếng bản lề nghiến vào nhau chói tai cùng tiếng kêu giật giọng: “Chú ơi! Chú ơi!”. Sao không bấm chuông, tôi gắt: “Ai mà ồn ào kinh thế?”.

Bao giờ cho đến tháng Ba

HỒ LOAN |

1. Thằng Tí cái mặt sần sật, đôi môi mỏng dính chu lại như mỏ chim. Hai đáy mắt như muốn dính sát vào nhau. Cái nhìn chăm chăm trân trối xuống nền gạch hình trăng vỡ. 

Sông chảy qua làng

THÁI HIỀN |

Tôi ngồi cùng cha bên bàn nước, phía trước mặt nhìn ra khu vườn rộng. Từ ngày cha về, khu vườn được phủ thêm nhiều màu xanh cây lá. Cha chờ những mầm cây non lớn lên từng ngày gieo chút vui.