Truyện ngắn

Con út

NGUYỄN TRỌNG HOẠT |

Mẹ tôi đã ngoài 90, chỉ có thể quanh quẩn trong nhà. Cây gậy không còn cho bước chân thêm vững trên nền gạch bông nên cụ vịn tường mỗi khi lần ra chiếc chõng tre ngoài hiên, ở đó có cái thau nhựa đựng lúa cho gà. 

Bí kíp

NGUYỄN TẤN ÁI |

Ông lão Nguyễn Phương đã ngoài tám mươi mà dáng vẫn quắc thước, chòm râu cứng trắng như cước phất phơ, đôi mắt sáng như điện, kết quả cả một đời khổ luyện là thế. Ông cụ là chuẩn võ sư Thiếu lâm Hồng gia phái, võ phái đứng chân ở đất Việt An này kể đã mấy trăm năm. Nghe tôi tò mò hỏi về truyền ngôn Thiếu lâm điểm huyệt, ông lão bảo:

Long lanh ký ức

BÍCH NGÂN |

1. Thùy thay quần áo, chải tóc. Nhìn vào gương, chị thấy một gương mặt thiếu ngủ. Thùy thoa một chút son môi. Điện thoại reo. Thùy thấy số điện thoại con gái. Nó nói: “Chiều nay mẹ khỏi nấu cơm, con mới lãnh lương, con đãi!”. Thùy nhìn đồng hồ. Đã một giờ. Chắc nó phải làm. Chỗ Thùy làm được nghỉ trưa thêm nửa giờ. Vẫn giữ chiếc di động trên tay, chị muốn gọi lại, nói với con một câu gì đó, nhưng trù trừ một lúc rồi thôi.

Niềm vui còn lại...

TRƯƠNG ANH QUỐC |

Vài ngày trước Tết Trung thu, mẹ cùng dì Ba xách thúng đi quyên gạo gói bánh phát quà. Món quà cây nhà lá vườn nhưng nhà nhà đều thích. Mình cũng lon ton chạy theo phụ mẹ với dì một tay, mấy khi được đi khắp làng trên xóm dưới thế này. Mấy nhà có chó dữ, mình cầm khúc cây đi trước, chó sợ chạy re.

Trung thu trong sân nhà mình

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Bé Mây lôi từ xó nhà ra món đồ chơi từ trung thu năm ngoái. Đó là con chó nhựa đã bị cụt mất đuôi, hết pin và bong tróc sơn. Mây nhớ chú chó này được mẹ mua tặng hai chị em khi cả nhà đi đón trung thu ở sân nhà văn hóa thị xã. 

Những ngả rẽ

PHẠM XUÂN HÙNG |

Buổi chiều đứng gió, không khí như đặc quánh lại trong buồng phổi. Gã ngồi ngó mông ra đường. Tầm này mọi khi đường phố đông nghẹt người, tiếng còi xe, tiếng nẹt pô ướp đầy hơi xăng. Cái mùi thị thành đó đã theo gã suốt những tháng năm đại học. Gã nhớ lại hình ảnh của chính mình. Gò lưng trên chiếc xe máy cà tàng chạy sô quanh các nhà hàng, quán ăn. Sô chiều, sô tối, sô khuya, tất cả để kiếm miếng ăn, trả tiền trọ, đóng học phí… Một tiếng nói khẽ khàng phía sau lưng cắt ngang dòng hồi ức của gã:

Mưa trưa lưng đồi

NGUYỄN THÀNH |

Cơn dịch vắt ngang qua miền trung du, ban đầu nhẹ như cơn gió thoảng. Đâu đó, mọi người bàn tán về một căn bệnh, mà khi mình mở miệng nói cười hoặc hít thở, con vi rút chui vào miệng vào mũi, từ đó len lỏi đi xuống đường họng, đường thở, len lỏi vô trong phổi, trong máu và đi khắp cơ thể để xỉa xói, cắn rứt, phá hủy từng chút từng chút cho đến khi con người không thở được, không động đậy chân tay, vậy là chết! Người lớn nói, trẻ nhỏ đồn ra, đứa nào ban đầu cũng sợ xanh mặt.

Bồng bềnh mây trôi

LA THỊ ÁNH HƯỜNG |

Chiếc xe biến mất trong một buổi chiều lộng gió. Gió không theo một chiều hướng nào, thổi từ tứ bề, hất tung mái tóc nàng. Ở góc nhìn này, anh thấy mái tóc nàng như những gợn mây liên tục đổi hình thù trên nền trời. 

Những bông hồng trắng...

Y NGUYÊN |

Không biết giấy khai sinh chú tên gì nhưng ngoài đời người ta cứ gọi chú là chú Cuội. Người quen trong xóm hay đùa: cái tên “lợi hại” thật; bất kể tuổi tác, bất kể tóc trên đầu nửa muối nửa tiêu, lúc nào và ở đâu cũng luôn được gọi “chú Cuội”, nghe rất… trẻ trung! Người khác trêu thêm: cha này chắc… nói láo lắm đây; không thế sao lại mang tên “cuội”? Ai nói sao chú Cuội cũng cười; cái cười hiền khô như con người chú!

Hoài niệm

THÁI HIỀN |

Mưa vắt qua triền rừng. Mưa ném vào chiều trận nước trĩu nặng. Mưa kéo rạt theo từng đợt gió. Ngang tầm mắt anh một màn mưa trắng xóa. Ào ạt. Ào ạt. Anh nhìn những hạt mưa rơi vỡ ra thành muôn ngàn hạt nhỏ theo gió lơ lửng bay, thấm đẫm nỗi niềm.

Tình như chiếc môi dịu ngọt (*)...

NGUYỆT CHU |

1. Một người đàn ông lầm lũi đi vào con ngõ nhỏ. Cơn mưa chiều đã tạnh. Chỉ còn những vũng nước đọng lại trên mặt đất gập ghềnh. Anh dò từng bước để tránh những chỗ sụt lún dưới chân mình. Có bao nhiêu chỗ như thế, anh cũng thuộc trong lòng bàn tay rồi. Nhưng hôm nay trời vừa trút xuống trận mưa to nên anh đi thận trọng hơn. Một tay anh xốc lại quai của chiếc đàn guitar đeo chéo quanh ngực, một tay giữ chiếc loa và chiếc túi ny lon nhỏ được bọc kỹ.

Câu lạc bộ Ba Ngôi Sao

NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNH |

Lim nói sẽ mở một cửa tiệm nho nhỏ khi có đủ điều kiện, khi đó chúng tôi đang ở Siem Reap và cùng ăn món gỏi có đủ thứ hầm bà lằng.

Gió thức

PHÙNG PHƯƠNG QUÝ |

Người phụ nữ trẻ bước vô nhà, vén mớ tóc xoăn nhuộm vàng qua vành tai, mặt đỏ bừng mồ hôi. “Mẹ ơi mẹ! Không có bông huệ trắng, con mua hoa bách hợp cũng được hén!”. “Trời đất!”. 

Ông già bà trẻ

NGUYỄN TRỌNG HOẠT |

Là vợ chồng đã 30 năm nhưng tính ra ông bà sống gần nhau chỉ khoảng một phần mười số đó. Đời lính khiến ông trải những ngày xa vợ thăm thẳm, lúc gần nhau quả là “chẳng đủ để mà giận dỗi”. 

Xóm lên đời

KHƯƠNG QUỲNH |

Bố khoác vai ông Sáu dắt nhau ra quán bia hơi, bỏ lại sau lưng một cái lườm hờn dỗi của mẹ. “Bia bây giờ cũng năm bảy loại bia”. Dường như mẹ ám chỉ bố đi uống bia “tay vịn”.

Mộng Trang Chu

VU GIA |

Nghe tin ông Hoạch qua đời, tôi sững người một lúc và bỗng thấy mắt mình cay cay mà chẳng hiểu vì sao. Tôi với ông chẳng thân thiết gì. Khi vào nhận việc ở cơ quan thì ông nghỉ hưu từ lâu. Tôi chỉ biết mặt ông qua mấy lần họp mặt cơ quan và mấy lần đem quà tết của cơ quan đến biếu các vị lãnh đạo cũ. 

Trước khi gà gáy

NGUYỄN TẤN ÁI |

1. Đó là một thầy giáo phẩm chất ít người bì kịp. Kiến thức thầy vẫn không lỗi thời, không xơ cứng. Quan niệm dĩ bất biến ứng vạn biến, thầy đem tâm lực truyền cho học trò. Những câu chuyện cũ được làm mới lại bằng tâm huyết ưu tư. Học trò lớp lớp yêu thầy.

Mắc kẹt giữa dòng

HUỲNH SA CHANG |

Tin nhắn tới lúc 3 giờ sáng. Anh đang ngồi tựa lưng vô gốc me bên ngoài tòa nhà số 7 La Bàn. Thinh lặng bao trùm, kiểu như tất cả nín thở chờ cơn cuồng phong lăm le nhào tới. Bạn dân quân mang ra một ly cà phê hòa tan nóng, bâng quơ sao anh không về nhà nghỉ ngơi, giờ này chưa có kết quả gì đâu. 

Trăng cổ tháp

NGUYỄN HẢI TRIỀU |

1. Thoại và Kiều quen nhau từ những năm cuối cấp ba. Ngày ấy, ngã ba sông Giao Thủy chưa có cầu. Người qua lại giữa hai vùng Duy Xuyên và Đại Lộc phải đi trên những con đò ọp ẹp sáng chiều cần mẫn chao sóng qua lại đôi bờ. Kiều và bạn bè trang lứa vùng Duy Hòa, Duy Thu, Duy Tân… phải qua ở trọ bên bờ bắc sông Thu để học trường trung học Đại Lộc. 

Mình về nhà thôi!

VŨ THỊ HUYỀN TRANG |

Sáng đó Thừa đến không nói câu gì. Tự tiện dọn quần áo của mấy mẹ con Hiền vào chiếc ba lô bị chuột cắn rách lòi cả lớp lót ra ngoài. Ngó quanh quẩn thấy cũng chẳng còn gì để mang theo nữa, Thừa ngẩng lên bảo: